Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Đặc sản CPC :)


Amock, một món ăn đặc sản của CPC bao gồm các loại thịt hoặc hải sản nấu với nước dừa tươi và một số gia vị đặc biệt của CPC. Người CPC cũng hay cho đường vào đồ ăn nên tớ không thích món này cho lắm.



Các món côn trùng, rắn, bọ cạp, bọ hung, cào cào, châu chấu... tẩm gia vị được bày bán ở khắp nơi và người dân mua ăn bình thường như ăn kẹo vậy. Món này tớ không dám thử qua 
.



Món rùa hấp (hay ba ba gì đó không rõ lắm) là đặc sản ở VN thì ở đây cũng được bày bán khá nhiều. Nhìn khổ thân mấy con rùa thế không biết 
.



Món hến tẩm muối, đường, ớt này cũng được bày bán ở dọc bên nhiều lề đường để du khách có thể mua ăn như một đồ ăn vặt (giống món ốc mút ngày xưa người ta hay bán ngoài cổng trường học.)



Còn đây là bia Angkor 
.

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Sấu dầm mắm

Sắp hết mùa sấu rồi, mình vội vàng ra chợ tha được mấy ký về để tủ lạnh ăn dần. Năm nay mình chán món sấu ngâm đường rồi, có lẽ vì mấy năm trước làm nhiều quá, làm xong toàn đem cho mà cho nhiều đến nỗi người được cho còn không muốn nhận nữa, híc 
. Thôi, chuyển sang làm món sấu ngâm mắm đường cho lạ nào. 

Nguyên liệu:

-    Sấu quả (chọn quả sấu bánh tẻ, không già quá, không non quá)
-    Mắm ngon
-    Đường
-    Ớt

Cách làm: 

-    Cạo vỏ sấu rồi ngâm vào nước cho sấu khỏi thâm;
-    Rửa sạch sấu, rửa lại bằng nước đun sôi để nguội rồi vớt ra để ráo nước;
-    Khoanh sấu giống như để ngâm đường hoặc muốn lâu được thì cứ để cả quả;
-    Cho sấu vào lọ thủy tinh (lưu ý lọ nên được luộc qua nước sôi hoặc được khử trùng);
-    Đ
ổ mắm ra tô to, cho đường vào khuấy đều, sau đó cho ớt vào (lượng đường và ớt tùy khả năng và sở thích nhé);
-    Đổ mắm, ớt vào lọ sấu sao cho vừa ngập tới quả sấu;
-    Đậy nắp lại để chỗ mát sau 2 ngày là có thể dùng được.

Sau hai ngày nên bỏ vào trong tủ lạnh để giữ được lâu. Có thể dùng để chấm thịt luộc hay rau muống luộc ngon ngon 
.

Sau đây là thành phẩm của mình sau một hồi hì hục (ảnh chụp sau một ngày ngâm).




P/s: Ai là fan của sấu mà nhà ở HN thì có thể liên hệ để được tặng một lọ (tự vận chuyển). Nhanh nhanh kẻo hết 
.

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Cafe Hà Nội - Sài Gòn - Đà Lạt

Chẳng ai hỏi nhưng tôi tá»± nhận mình là con người cá»§a cafe, cá»§a các quán cafe thì đúng hÆ¡n vì dù ở đâu hay Ä‘i đến đâu thì nÆ¡i tôi thường xuyên lui tá»›i nhất không phải là những danh lam thắng cảnh mà chính là các quán cafe. Không giống như má»™t số người cứ Ä‘i chÆ¡i  nÆ¡i nào đó là phải lao ngay ra chợ mua mua sắm sắm rồi ra về hỉ hả vá»›i túi lá»›n túi bé hàng hóa hay đồ ăn, quà cáp, tôi ngược lại rất thờ Æ¡ vá»›i các hoạt động rất chi là phụ nữ này. Tôi thích tìm đến những quán cafe có phong cách độc đáo vá»›i má»™t tầm nhìn rá»™ng mở để có thể ngắm nhìn dòng người qua lại và từ đó có thể biết thêm má»™t chút gì về người dân nÆ¡i đấy. Âu cÅ©ng là cái liá»…n, cÅ©ng là tiêu tiền nhưng má»—i người có má»™t cách tiêu tiền hay thú vui tiêu khiển khác nhau vậy.

Trước đây tôi cũng ngồi cafe thường nhưng tôi chỉ để ý đến phong cách trang trí của quán hay có khi chỉ là một chỗ dừng chân để giải khát hoặc là chỗ để có thể nhìn ngang ngó dọc ra ngoài. Giờ đây, khi đã "có tuổi" hơn, tôi bắt đầu để ý thêm đến chất lượng của đồ uống và phong cách phục vụ của quán. Thực ra những điều này cũng đã được đọc nhiều trên báo chí rồi nhưng cái gì rút ra từ kinh nghiệm của bản thân vẫn hay hơn. Nhân tiện Tết vừa rồi có lang thang một số quán cafe Sài Gòn và Đà Lạt nên thử đưa ra vài phép so sánh vui vui.

Nói về chất lượng thì chắc cafe Sài Gòn phải đứng thứ nhất vì nó ở gần đất cafe nhất và các thương hiệu lớn cả trong và ngoài nước đều chọn Sài Gòn là điểm đến đầu tiên. Hà Nội có một số thương hiệu riêng nhưng cũng chỉ trong phạm vi rất nhỏ hẹp địa phương và cũng chỉ có một số lượng khách hàng thường xuyên nhất định mà thôi. Cafe Đà Lạt không có gì đặc sắc và nếu nói về các loại cafe ngoại nhập thì còn phải chạy theo hai thành phố kia dài dài.

Hà Nội thường tự hào là một nơi thanh lịch với thú uống cafe tao nhã, có khi chỉ một ly cafe bé tẹo mà nhâm nhi cả buổi sáng hay buổi tối nhưng với tôi cái sự tự hào đó hơi buồn cười, giống như một người già mắt mờ chân chậm nhưng vẫn cố níu giữ những hoài niệm đã qua đi từ đời nảo đời nào rồi. Tôi vốn là người có đầu óc thực tế nên với tôi đó có vẻ là một sự lãng phí. Nếu cả buổi sáng hay buổi tối quán chỉ có vài khách đăm chiêu như thế thì làm ăn thua lỗ là cái chắc. Các quán Sài Gòn thì khác, vừa ngồi xuống ghế đã có người bê nước trà đá ra, rồi menu, chọn đồ ăn đồ uống, rồi trong suốt quá trình mình ăn uống họ luôn canh me để rót thêm nước trà miễn phí, rồi vừa ăn xong món nào họ đã dọn ngay đĩa đi, rồi hỏi có dùng thêm cái này cái kia hay không... Ở Hà Nội á, ngồi xuống ghế may ra thì được cốc nước chè hoặc nước lọc từ đầu đến cuối, có thích uống thêm thì xin, nếu gọi trà thì phải tính thêm tiền. Ở Đà Lạt cũng được phục vụ trà miễn phí và mỗi quán đều có hương vị riêng, trà sen, trà nhài, trà gừng, trà bạc hà... đủ cả nhưng thường được để trong một ấm tích rất lịch sự đi kèm với chén uống nước. Không biết mọi người thì thế nào chứ với tôi, chỉ cần quan sát phong cách phục vụ trong quán cafe của mỗi địa phương là có thể hiểu được tại sao lại có nơi giàu và có nơi nghèo.

Ngày cuối năm, tôi ngồi cafe Windows trên phố Nguyễn Đình Chiểu ở Sài Gòn, quán rất rộng, trang trí đẹp mắt và tuy là cuối năm nhưng rất đông khách. Những phục vụ đi lại như con thoi, nước trà đá liên tiếp được rót, cứ uống cạn một ngụm lại được tiếp thêm một ngụm hoặc bỏ thêm đá nếu đá đã tan hết, hoặc nếu nước trà đó đã để lâu lâu một chút là được thay ngay một cốc trà khác. Cứ ăn hay uống xong một món là lại có người đến thu dọn cốc đĩa, rồi liên tục hỏi khách có ăn tráng miệng không, có dùng thêm món khác không. Có vẻ châm ngôn của họ là không được để khách rảnh rỗi lúc nào và luôn gợi ý cho khách những điều có khi sẽ bị lãng quên nếu như không hỏi tới. Và nếu như khách sau khi bị thu dọn hết đồ trên bàn rồi, nếu muốn ngồi thêm chắc chắn sẽ gọi thêm gì đó để uống hoặc nếu không uống nữa thì cũng chẳng có lý do gì để ngồi thêm, bằng cách như vậy dòng khách được lưu thông liên tục không lúc nào ngớt và đó cũng là cách để quán móc được tối đa số tiền trong túi của mỗi người khách khi đã bước chân vào quán. Cũng phải nói thêm là nhà vệ sinh của quán này rất sạch sẽ và có mùi hương như hương quế, ở đó luôn túc trực một người lau dọn, chờ cho mình sau khi rửa tay, lau tay vào chiếc khăn sạch sẽ thơm tho xong sẽ đem ngay chiếc khăn đó ra một chiếc giỏ để gom đồ giặt. Thêm vào đó, đồ ăn thức uống trong quán khá tốt cho nên tôi thực sự thấy ấn tượng với quán này, nghĩ bụng họ không ăn nên làm ra mới là lạ.

Sáng mùng một tết, tôi ăn sáng và uống cafe trong một quán cafe đẹp và thơ mộng ở Đà Lạt. Trời ơi, cứ như rơi tõm từ trên mặt đất xuống vũng nước vậy. Đồ ăn không ngon, phục vụ thờ ơ sao giống Hà Nội quá vậy, chỉ có nước trà là có chút mùi hương. Tuy là sáng mùng một nhưng cả quán có tới 7-8 người phục vụ trong khi khách cũng chỉ khoảng 3-4 bàn là cùng. Nước trà cạn tới đáy mà chẳng ai rót thêm, đồ ăn xong từ lâu chẳng có ai buồn dọn, mấy phục vụ hoặc ngồi buôn chuyện hoặc ngồi ngáp ruồi. Phố đó cafe san sát làm sao mà cạnh tranh nổi đây, nhưng có vẻ họ cũng chẳng muốn cạnh tranh vì quán nào cũng vậy hết. Cho nên mấy ngày ở Đà Lạt, một ngày tôi ngồi cafe 3-4 lần nhưng chưa quán nào tôi ngồi lại lần thứ hai. Có quán ngồi mãi tới 30 phút mới thấy phục vụ ló mặt tới, có một người đàn ông bước vào, ngồi ở bàn bên chờ đợi phục vụ lâu quá đứng dậy lững thững bước ra chẳng buồn ngó lại. Mà có phải quán đông gì cho cam, hay chiều Đà Lạt lãng đãng rơi khiến cho phục vụ cũng chậm rãi lờ đờ theo
?

Cứ trăn trở má»™t suy nghÄ© rằng Đà Lạt là má»™t trong số ít thành phố chuyên về du lịch trong cả nước mà sao đồ ăn đồ uống và phục vụ kém vậy. Chỉ thu hút bằng vẻ đẹp tá»± nhiên vá»›i muôn nghìn loài hoa thôi sao, người ta ngoài ngắm hoa ra thì còn phải ăn phải uống nữa cÆ¡ mà. Chuyện lá»›n như vậy sao không ai nói đến là sao? Tôi nghÄ© có khi mình lên đây mở má»™t trường chuyên nghiệp dạy về du lịch, nấu ăn và phục vụ khách sạn chắc sẽ đắt hàng lắm và cÅ©ng thuận lợi nữa vì đất Ä‘ai trống ở đây vẫn còn bao la bạt ngàn và chắc chắn sẽ thu hút được nhiều thanh thiếu niên ở các Ä‘á
»‹a phương lân cận tá»›i nhập học. Bởi vì chỉ cần Ä‘i dạo má»™t vòng qua các nhà nghỉ hay nhà hàng, quán cafe, chá»— nào tôi cÅ©ng thấy treo biển tuyển người, và trong mấy ngày lưu lại Đà Lạt, tôi cÅ©ng gặp vô số thanh thiếu niên nam nữ người dân tá»™c quanh đó đổ về đây chÆ¡i. Trong số họ chắc chắn có nhiều người muốn được làm việc ở thành phố nhưng không có cÆ¡ há»™i và vì không biết làm việc gì. Ai dạy cho mà học cÆ¡ chứ
? Nghĩ mà buồn lòng!

Ai bảo dân Đà Lạt nghèo và ai bảo dân Hà Nội không giàu? Nhìn những tòa biệt thự, những dòng xế hộp lũ lượt trên phố mọi người chắc cười tôi nhảm nhí vì lấy tiêu chí phục vụ để đánh giá mức độ giàu nghèo. Nhưng mà tin tôi đi, họ giàu nhưng chắc chắn không phải giàu từ công việc kinh doanh cafe đấy đâu.

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Các món ăn vặt mùa đông Hà Nội

Thú thực là tớ không thích ăn vặt cho lắm (ăn chính nhiều khi còn lười chẳng buồn ăn nữa là...), tuy nhiên những tối mùa đông lạnh lẽo, ngồi co ro trong tấm áo ấm hay chiếc khăn choàng đôi khi cũng thấy nhớ, thấy thèm một bắp ngô nướng hay một bát chè nóng...  Đã muốn viết một bài về chủ đề này từ lâu rồi nhưng lại quên tuột mất, tự dưng sáng nay nói chuyện với cậu bạn, cậu ấy nói thời tiết này mà lang thang ăn ngô nướng hay ốc nóng thì tuyệt bạn nhỉ, tớ mới vỗ trán đánh bẹt một cái, nhớ ra điều mà mình trót quên mất
. Ờ há, những điều tưởng nhỏ nhặt như một món ăn vặt đôi khi lại là nỗi nhớ đến khắc khoải đối với những người ở xa...

Nói đến món ăn vặt mùa đông Hà Nội trước tiên phải nói đến món ngô, ngô nướng, ngô luộc, ngô chiên, bỏng ngô, bắp rang bơ... Nhưng mỗi khi ngọn gió đông về thì thường nhớ món ngô nướng đến da diết bởi mùi thơm rất đặc trưng của nó
. Những buổi tối đi chơi về muộn, đang đi trên đường vắng chợt thấy lập lòe một đốm lửa đỏ bên vỉa hè, tấp ngay vào lề, dựng xe và ngồi xuống, xòe đôi bàn tay lạnh cóng ra sưởi ấm trên bếp than hồng rồi kiên nhẫn chờ chị bán hàng nướng cho một bắp ngô nếp. Ngô để nướng phải là loại ngô nếp bánh tẻ, không non quá cũng không già quá, các hạt ngô trắng đều tăm tắp, khi bấm nhẹ thấy mềm nhưng không chảy sữa là được. Đến khi ngô bắt đầu chín, mùi thơm bốc lên ngào ngạt chẳng thể đặng đừng, nóng lòng giục chị bán hàng rối rít nhưng khi nướng xong rồi thì đâu có thể ăn ngay được. Cầm bắp ngô nóng bỏng giãy trên tay, dùng lớp vỏ áo bên trong của bắp ngô đã bóc lau qua cho sạch lớp than đen của những hạt hơi cháy và cũng để cho đỡ bỏng tay. Lăn qua lăn lại giữa hai bàn tay một lúc cho nguội bớt mới chậm rãi tách từng hạt ngô cho vào miệng và bắt đầu thưởng thức vị dẻo thơm ngọt ngào của bắp ngô mới trảy... Bởi giống ngô thường khi trảy xuống phải ăn ngay mới ngon và dẻo, nếu để đến hai ba ngày sau thì ngô sẽ khô và mất đi vị dẻo thơm vốn có.

Trong dòng đồ ăn vặt với ngô, ngoài món ngô luộc chân phương, lâu năm nhất phải kể đến món bỏng ngô truyền thống; ngày chưa có công nghệ cao các bà các mẹ hay dùng cát cho vào chảo để rang cùng với ngô, đến khi đủ nóng, hạt ngô sẽ nổ bung lên, bắn tứ tung, nghĩ thấy dân mình kể cũng sáng tạo, chẳng hiểu sao lại phát minh ra cái kiểu cách rang ngô hiệu quả thế chứ
. Nhưng mà có lẽ đến hơn chục năm rồi tớ không ăn món bỏng ngô truyền thống đó; tuần trước ngồi ở quán cafe Cộng trên phố Triệu Việt Vương thấy có trong thực đơn nên gọi một tô nhưng khi ăn thì không thấy ngon và cảm xúc như xưa nữa. Bởi giờ đây tớ thích ăn bắp rang bơ hơn, cả ngọt hay mặn đều được, lại vừa nhanh vừa tiện. Chỉ việc vào siêu thị mua một gói pop corn bán sẵn, về cho vào lò vi sóng 2-3 phút là có một tô đầy tú hụ bắp rang bơ, buổi tối vừa nhâm nhi bắp rang vừa xem phim cũng thú y như là xem phim ngoài rạp vậy (ngoài rạp thì một túi bắp rang bơ tương đương có giá 45-50k, đấy là giá cũ ở MegaStar bây giờ không biết đã tăng chưa nữa?)

Ngày trước, tớ đọc "Đôi mắt" của Nam Cao có đả động đến món mía ướp hoa bưởi, thấy tò mò kinh khủng không biết món đó thơm như thế nào, tò mò đến tận bây giờ luôn bởi xung quanh chẳng thấy ai làm và ăn món đó bao giờ. Tuy nhiên, món mía luộc hay nướng thì cũng đã ăn và thấy mía nướng lên thường thơm, mềm và ngọt hơn mía để tự nhiên. Còn mía luộc người ta thường cho cùng vào luộc với ngô cho cho bắp ngô và nước ngô thêm ngon ngọt.

Một món ăn vặt vỉa hè không thể không nhắc đến nữa đó là hạt dẻ rang. Có hai loại hạt dẻ, một loại hạt to và một loại hạt nhỏ nhưng tớ vẫn thích ăn loại hạt dẻ nhỏ hơn vì nó có vẻ thơm hơn và cũng đúng chất ăn vặt lai rai hơn. Hạt dẻ to ăn cũng bùi thơm nhưng chóng hết và chóng chán
. Trước khi rang hạt dẻ người ta phải luộc trước cho chín, nếu chỉ rang không hạt dẻ sẽ bị khô và cứng rất khó ăn
.

Những buổi tối mùa đông rét mướt, đang ngồi trong nhà bỗng nghe thấy tiếng rao lẫn trong tiếng gió "Ai khoai nướng đê..." Khó có thể cầm lòng bởi trong đầu đã hình dung ra ngay củ khoai lang nóng hôi hổi bóc đến đâu mật vàng chảy ra đến đấy, ngọt thơm và bùi... Nếu hôm nào không thích ăn khoai nướng thì đổi món ăn sắn luộc, miếng sắn tàu trắng muốt điểm vài lá hành xanh thơm thơm chấm với muối vừng ăn trong buổi tối mùa đông ai mà chẳng thấy nao lòng khi nhớ đến
.

Với những ai thích ăn món chè thì mùa hè không thể không ăn một cốc chè đá mát lạnh, đủ các loại từ chè đậu xanh, đậu đỏ, đậu đen tới chè Thái Lan, chè thập cẩm hà đồ... Thế nhưng mùa đông lạnh lại chỉ có vài ba món chè nóng như chè bánh trôi tàu, lục tàu xá, chí mà phù... Nghe cái tên đã thấy tò mò muốn nếm thử rồi, khi nếm thử lại thấy nhớ mỗi khi đông về. Có gì đâu, món chè bánh trôi tàu cũng giống như bánh trôi bánh chay của ta nhưng một bát thường có hai viên, một viên nhân làm bằng đậu xanh xay nhuyễn trộn đường và một viên nhân làm bằng vừng đen xay nhuyễn trộn đường. Nước đường thì thường cho thêm một thứ bột cho sóng sánh (tớ đoán là bột đao hoặc bột sắn, híc) và có những lát gừng vừa ấm bụng vừa dậy mùi. Món này ở Hải Phòng thường gọi là sủi dìn nhưng ở Hà Nội và những nơi khác gọi là bánh trôi tàu để phân biệt rõ với bánh trôi ta
. Còn lục tàu xá chỉ đơn giản là chè đậu xanh được nghiền nát đun lên và chí mà phù chính là chè vừng đen cũng được nghiền nát. Tuy nhiên không biết người nấu các món đó cho thêm những thứ gì mà khi ăn người thưởng thức thấy sao mà thơm và bùi đ
ến vậy
.

Nói đến ốc nóng, ốc không chỉ bán vào mùa đông mà bán quanh năm nhưng tớ chỉ thèm ăn ốc nóng vào mùa đông thôi, các mùa khác đã quá nóng rồi chẳng thích ăn đồ nóng nữa. Ở Hà Nội thực đơn món ốc nóng hơi nghèo nàn, chỉ gói gọn trong món luộc hoặc hấp là hết. Cho nên tớ vẫn nhớ những món ốc xào theo kiểu Hải Phòng hơn. Gần đây do trao đổi thông thương giữa các vùng miền nên ở Hà Nội cũng có nhiều quán làm món ốc xào, như quán Cay đâu ở đường Kim Mã đi vào đã từng là quán ốc yêu thích của tớ một thời. Ốc ở đó có nhiều loại và cũng được rửa khá sạch sẽ (điều này với tớ quan trọng lắm đấy 
.) Ốc luộc đơn giản là chỉ luộc lên, cho thêm tí xả cho thơm chấm với nước mắm dấm có ớt, gừng, lá chanh... Món hấp thường dùng cho ngao hay sò, cho thật nhiều sả, ớt và thêm chút đường nữa, khi ăn chấm với tương ớt hoặc mù tạt cay giàn giụa cả nước mắt
. Món nướng thì thường dành cho sò huyết hoặc bất cứ loại ốc nào nếu thích
, khi ăn chấm với tương ớt cho thêm chút đường cho đậm đà. Món xào thì có thể làm với tất cả các loại ốc, thường cầu kỳ hơn, cho gia vị, đường, tương ớt, cùi dừa thái mỏng, củ xả... vào rồi xào lên, đến khi chín tới thì bắc ra ăn luôn; nước chấm lại chính là nước vừa xào đó được chắt ra... Ăn ốc xong thì nhớ uống thêm một bát nước ốc luộc nóng pha nước chấm để đỡ đau bụng đấy nhé
. Và cũng đừng quên rửa tay trong một thùng nước đầy lá xả để cho hết mùi tanh của ốc.

Còn rất nhiều các món ăn lặt vặt khác vào mùa đông nhưng quả thực viết đến đây thì tớ không chịu đựng nổi thêm nữa rồi, tớ phải đi ăn cái gì đã
. Hẹn gặp lại sau............