Hiển thị các bài đăng có nhãn Những suy nghĩ vụn vặt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những suy nghĩ vụn vặt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Không thể thành người

Hồi nhỏ tôi rất thích đọc Azit Nexin, nhà văn châm biếm của Thổ Nhĩ Kỳ nổi tiếng một thời. Trong số các truyện của ông tôi nhớ một truyện có tiêu đề "Không thể thành người" mà tôi rất thích. Hồi đi học bọn tôi cũng hay trêu nhau nói câu đó mỗi khi gặp chuyện gì đó hoặc gặp ai đó khiến mình không hài lòng. Mặc dù tôi là người ít khi không hài lòng với cuộc sống nhưng cũng có một số chuyện diễn ra hàng ngày khiến tôi không thể hài lòng. Các bạn cứ đọc những chuyện sau đây sẽ rõ.

Câu chuyện thứ nhất

Một buổi sáng nào đó chưa lâu lắm, tôi bước vào một hiệu thuốc trên phố Hàng Gai. Hiệu thuốc này lớn, của nhà nước lại nằm ngay góc ngã tư nên rất thuận lợi mua bán. Cuộc trao đổi giữa tôi với hai chị bán hàng diễn ra như sau:

- Chi ơi, chị có thuốc... không?
- Có đấy, đây này. (đưa ra một lọ thuốc)
- Chị còn loại nào nữa không?
- Không, cùng thuốc đó còn loại đóng vỉ nữa thôi.
- (Sau một hồi săm soi xem xét ) Sao loại đóng vỉ này lại đắt hơn loại đóng lọ hả chị?
Đến đây thì:
- Em đừng hỏi bọn chị tại sao, bọn chị không biết đâu. Blah blah blah... Đây là cửa hàng của nhà nước chỉ có thế thôi.
- Tại sao cửa hàng nhà nước lại chỉ có thế thôi? Nếu em mua ở cửa hàng tư nhân họ sẽ nói cho em biết ngay tại sao cùng một loại thuốc mà cái này lại rẻ hơn cái kia.
- (Khó chịu) Đây đã là cửa hàng của nhà nước rồi có nghĩa mua là yên tâm rồi còn cứ hỏi mãi. Blah blah blah...

Thật sự lúc đó trong đầu tôi hiện ngay ra hình ảnh nét mặt tươi cười của một cô bán thuốc ở một hiệu thuốc tư nhân nào đó mà tôi thường tiện đường ghé vào mua, không chỉ một cửa hàng và không chỉ là một người. Tôi tưởng tượng ra cô ấy nói với tôi thế này: "À, thuốc đóng vỉ đắt hơn là vì người ta phải bỏ chi phí đóng thành vỉ, nó sẽ để được lâu hơn trong trường hợp khách hàng không uống liên tục. Còn thuốc đóng lọ là dành cho người dùng nhiều liên tục sẽ rẻ hơn.chị ạ." Đấy, chỉ có một hai câu nói đó thôi mà sao thấy khó khăn với nhân viên "cửa hàng nhà nước" đến thế. Tôi chẳng biết chị ta có ý gì khi nói câu "mua của nhà nước là yên tâm rồi" mà chỉ "yên tâm" một điều là đã trót bước chân vào cửa hàng của nhà nước sẽ bị mắng bất cứ lúc nào cũng như chẳng bao giờ dám tơ tưởng tới suy nghĩ "khách hàng là thượng đế", và cũng cần chuẩn bị sẵn tâm thế người ta không cần bán hàng và mình vì thế sẽ không mua được hàng (vì bực mình bỏ đi chẳng hạn).

Tuy nhiên, hôm đó tôi vẫn mua một lọ thuốc, vì tôi đang vội nên cũng chẳng có thời gian tìm một cửa hiệu khác nữa. Lúc đó tôi nghĩ cửa hàng này chưa bị đóng cửa chắc là vì còn có những người khách dễ tính như tôi, dù bực mình nhưng cũng chặc lưỡi mua đại. Nhưng thực ra đối với tôi đó không phải là lần đầu tiên, trước đó tôi đã mua ở hiệu thuốc này một lần rồi và đã không hài lòng về thái độ bán hàng nhưng vì không nhớ lý do nên lần này tiện đường tôi lại ghé vào. Nhưng quả thật sau lần này tôi đã tự hứa với lòng mình không bao giờ quay lại cửa hàng đó một lần nào nữa hết. Nếu cứ dung túng cho thói xấu thì sẽ không bao giờ có sự thay đổi được. Tôi kể chuyện này cho bạn tôi nghe, không ngờ bạn tôi nói cũng ghét cửa hàng đó và từ lâu không mua thuốc ở đấy nữa rồi


Đây không phải là một ngoại lệ và tôi có rất nhiều kỷ niệm mỗi khi mua hàng hay sử dụng dịch vụ của "nhà nước". Nếu như một ngày xấu trời nào đó chẳng may bước vào một nhà hàng hay phải dùng dịch vụ của "nhà nước", thể nào tôi cũng có cơ hội tự rủa thầm mình vì đã chọn nhầm chỗ. Nhưng ai bảo các "cửa hàng nhà nước" thường hay nằm ở những vị trí đẹp, đắc địa để khiến cho nhiều người vào nhầm chứ đâu phải mình tôi. Thực ra thì tôi đâu có ấn tượng gì xấu với cửa hàng hay dịch vụ của "nhà nước" đâu, tôi lúc nào cũng muốn ủng hộ nhà nước, mua hàng của nhà nước, dùng dịch vụ của nhà nước... Chỉ có điều có một số "người nhà nước" thì không tài nào mê nổi. Hay vì cả đời tôi chưa bao giờ được làm "người nhà nước", làm công nhân viên chức ăn lương nhà nước nên tôi không thể hiểu nổi tầm quan trọng của họ? Bởi vì dù bán được nhiều hay ít hàng hay thậm chí không bán được thì hàng tháng họ vẫn được lĩnh lương đều, cửa hàng thì không phải đi thuê hoặc tiền thuê thì cũng của nhà nước nốt. Nếu họ làm ăn không tốt thì cùng lắm là cửa hàng đó bị đóng cửa hay giải thể và họ được chuyển sang bộ phận khác chứ cũng ít khi sợ bị cho về vườn lắm lắm... Điều này khác một trời một vực với việc một người tư nhân tự bỏ tiền ra lo từ A đến Z cho cửa hàng của mình, nên dễ hiểu là khi có khách vào hỏi thì họ phải niềm nở và sẵn sàng trả lời những câu hỏi của khách để chỉ mong sao khách hàng đừng chạy sang cửa hàng bên cạnh. Trong khi đó, tâm lý của "người bán hàng nhà nước" thường được chăng hay chớ, mua thì mua không mua cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ai. 

Mùa hè tôi hay đi bơi ở bể bơi trong khách sạn Thắng Lợi. Khách sạn này có một khuôn viên lớn nằm ngay cạnh hồ Tây và trong lúc bơi có thể nhìn ra một khoảng hồ Tây rất đẹp. Nói không ngoa thì vị trí của khách sạn này vào hạng gần như đẹp nhất trong số các khách sạn ở Hà Nội. Vậy mà ngoại trừ vị trí thuận lợi ra thì chẳng có gì nổi bật hết, phòng ốc thì cũ kỹ, dịch vụ thì nghèo nàn và thờ ơ. Ngay như bể bơi, ngoại trừ view đẹp ra thì các dịch vụ khác như tắm tráng hay phòng ốc để thay đồ phải gọi là tệ hại. Chính vì vậy mà mặc dù bể bơi nhỏ tí nhưng cũng không quá đông đúc vào mùa hè, vào lúc chớm thu thì hầu như chẳng có ai
. Cách đây vài năm sau khi bơi xong ra lấy xe đi về, tôi còn được mấy người trông xe kể cho nghe là nhân viên đang đình công vì mấy tháng rồi không được trả lương và rồi nhân viên bị đối xử tệ hại ra sao... Nghe xong chỉ biết thở dài, nghĩ bụng "khách sạn của nhà nước mà". Vị trí thì đẹp thế mà sao chẳng bao giờ có tên tuổi gì so với một số khách sạn khác của tư nhân. 

Nhà hàng Hapro Bốn Mùa nằm trên đường Lê Thái Tổ ngay cạnh hồ Gươm là một nhà hàng nằm trong chuỗi cửa hàng của Hapro (không phải ki ốt cafe Hapro ngay sát mép nước hồ Gươm đâu mà nằm đối diện qua đường với cái đó). Cửa hàng này nằm trên tầng 6 (tôi không nhớ chính xác lắm) và nhìn thẳng ra chiếc đồng hồ trên Bưu điện Hà Nội. Tôi đến đó vài lần chỉ vì từ đó có thể nhìn ra được cái đồng hồ và nhìn toàn cảnh hồ Gươm với một góc độ khác. Theo tôi biết thì đó là một công ty của nhà nước hoạt động với phương thức công ty mẹ-con. Tuy nhiên điều tôi muốn nói đến là mấy lần tôi tới để ăn sáng nhưng cửa hàng đó đều rất vắng khách, đồ đạc bàn ghế thì cũ kỹ và có lần tôi bị cô phục vụ ở đó lườm cho một phát suýt cháy mặt vì trót phàn nàn rằng nước phở ở đó hơi nguội (trong thực tế thì quá nguội). Không những thế, đĩa nhạc mà họ hay mở ở đó dường như cũng chỉ có một đĩa lặp đi lặp lại và đã quá cũ kỹ như từ thời thập kỷ 90 của thế kỷ trước vậy. Lần nào đến đây tôi cũng lẩm bẩm chẳng hiểu họ làm ăn gì với cái vị trí đẹp trời cho (mà thực ra là của ai đó cho) này cơ chứ.

Câu chuyện thứ hai

Con đường đê Ngọc Thụy bên kia cầu Chương Dương từ lâu đã bị xuống cấp, gồ ghề lồi lõm, chính vì vậy mà hồi 1000 năm Thăng Long - Hà Nội năm ngoái đã được tu bổ, sửa chữa. Đường đang xấu mà được sửa lại thì mừng quá chứ, còn phàn nàn cái nỗi gì nữa? Nhưng họ sửa thế nào mới là điều đáng nói. Họ làm mới hoàn toàn một đoạn ngắn, rồi bỏ bẵng đó vài tháng. Trước tết nguyên đán, họ làm tiếp một khúc nữa rồi lại để đấy. Sau tết nguyên đán, họ sửa nốt khúc cuối. Ừ thì thôi, không có nhiều tiền thì làm theo kiểu du kích vậy cũng được, khoảng chưa đầy 2 km đường nhưng làm trong 6 tháng cũng chẳng sao. Nhưng đó cũng chẳng phải là điều tôi thấy phiền muộn nhất. Điều phiền muộn nhất của tôi là từ sau lần sửa chữa đầu tiên, những đống đất đá trộn cát, nhựa đường cũ được cào xới lên để làm đường mới được vứt chỏng chơ trên vỉa hè. Rồi sau đó cứ để đấy hàng tháng trời mặc mưa gió bão bùng ngày này qua tháng khác. Rồi những lần sửa chữa tiếp theo, những đống đất cát, nhựa đường đó không những được xúc đi mà lại được làm dày thêm theo năm tháng, kể cả ngay trước tết là khoảng thời gian đáng ra nếu không có đường mới thì cũng nên được dọn sạch sẽ thì chúng vẫn nằm đó "trơ gan cùng tuế nguyệt". Mãi đến sau khi sửa lần cuối cùng tới vài tuần, tôi mới thấy mấy đống đất đá đó được chuyển đi, mà đâu có sạch sẽ gọn gàng gì, chúng được hót đi một cách cẩu thả, vẫn để vương vãi đến tận bây giờ... 

Đây cũng chỉ là một câu chuyện điển hình của biết bao nhiêu câu chuyện tương tự diễn ra hàng ngày hàng giờ ở Hà Nội. Có thể mọi người sẽ tặc lưỡi cho qua giống như nhiều người tôi biết vì đó là chuyện chẳng liên quan thiết thân tới mình. Với người dân thì nhà nước làm đường cho đi là tốt rồi, còn phàn nàn gì nữa, đầy nơi đường còn xấu ổ voi ổ gà kia kìa có sao đâu... Ừ, tôi chẳng phàn nàn gì, chỉ nghĩ rằng có lẽ đó là bản chất của con người ở những nước chưa giàu (tôi không dùng từ nghèo vì nước mình đâu còn nằm trong diện những nước nghèo nữa chứ). Bản chất đó là thường làm việc gì cũng không hoàn thành tới nơi tới chốn. Ví dụ như việc làm đường nói tới ở trên, khó khăn gì đâu mỗi khi làm xong khúc nào thì cố gắng hoàn thiện và làm sạch luôn khúc đó, cũng chỉ một chuyến xe thôi mà, lúc chở đá, cát đến để làm đường thì sao không xúc luôn phế thải lên đó để đem đi đổ, vừa tiết kiệm thời gian, tiền bạc mà lại sạch phố phường? Thế mới nói cái bản chất khiến cho nhiều người, bao gồm cả người làm con đường đó và những người qua lại cũng chẳng lấy làm gai mắt khi nhìn đống phế thải đó hàng ngày, coi chuyện đó là bình thường. Và chuyện làm xong nhưng chỉ là cho xong và còn lâu mới được gọi chữ hoàn thiện thì có vẻ quá xa lạ với nhiều người, nhiều ngành nghề trong xã hội. 

Đôi khi tôi cứ lẩn thẩn tự hỏi, thay vì chê bai ai/cái gì hay so sánh với bên ngoài thì mỗi người tự nhìn nhận lại bản thân mình và tự cố gắng hoàn thành tới cùng công việc của mình đi thì có lẽ xã hội sẽ tốt hơn rất nhiều. Cũng chẳng khó khăn lắm hoặc vượt quá công sức và thời gian nếu như chỉ để cố gắng hoàn thiện công việc mà mình đã bắt tay vào từ đầu đâu. Sẽ đơn giản nếu như đó chỉ là sở thích riêng của bạn và chẳng có hại đến ai như xem một bộ phim nếu không thích bạn chẳng cần xem đến kết thúc làm gì. Nhưng nếu công việc đó có ảnh hưởng đến người khác và nhất lại là công việc nghề nghiệp của bạn thì chữ hoàn thành là rất quan trọng. Chẳng ai viết báo cáo lại viết nửa chừng rồi bỏ đó. Không ai đánh giá cao người bắt tay vào làm việc thì rất tốt nhưng không bao giờ kết thúc công việc đó, nghĩa là chẳng bao giờ mang lại thành quả gì. 

Cô hàng xóm của tôi khéo tay lắm, cô ấy thích học làm hoa bằng vải lụa và học làm cho bằng được. Những ngày đầu tôi thấy cô miệt mài làm từ sáng tới tối và cô cũng làm cho tôi được một lọ hoa nho nhỏ, trong nhà cô hoa lụa bày khắp nơi, nhưng thường là những cành hoa đơn lẻ và đơn giản. Có lần mẹ tôi lên chơi một tuần, mẹ sang nhà cô hàng xóm và cũng học làm hoa lụa. Khoảng mấy tháng sau về thăm nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy trong nhà mình rất nhiều những cây hoa đào, mai, lan các loại đã được đặt ngay ngắn trong chậu trông như một chậu cây to thực sự với đầu đủ cành lá hoa, gốc cây, cỏ giả... Mẹ tự hào nói nhiều người đến chơi cứ đòi mua mà mẹ không bán chỉ thích để chơi thôi, có nhiều người còn đặt hàng sản phẩm của mẹ nữa nếu có thời gian thì làm... Đấy chỉ là một sở thích tiêu khiển qua ngày thôi nhưng được ngắm nhìn một sản phẩm hoàn thiện vẫn thú vị hơn là những mảnh riêng lẻ chắp vá không đâu vào đâu cả. 

Thực ra tôi cũng chẳng nằm ngoài số đông những người có tính cả thèm chóng chán trên đời này và cũng không thích hoàn thiện những việc mà mình ghét. Tuy nhiên, càng nhìn lại bản thân và những người xung quanh tôi lại càng muốn thay đổi, không phải là một cuộc cách mạng thì cũng là một thay đổi dần dần từng chút một. Cho nên mới có những lần tôi cố thức đến 2-3h sáng chỉ để dịch cho xong một bản dịch cho khách hàng mặc dù đã quá buồn ngủ và chán ngán. Cho nên tôi bớt tặc lưỡi cho qua những gì mình có thể làm tốt hơn. Cho nên mỗi lần muốn đi tắt hoặc làm tắt cái gì tôi lại phải suy nghĩ lại. Vì mỗi lần tôi vội vàng muốn làm cho xong hoặc cẩu thả thì lại mỗi lần tôi phải trả giá bằng chính một điều rủi ro nào đó cho bản thân hay cho người khác. Cho nên dù khi tôi bắt tay vào viết entry này và thấy rằng nó quá dài và viết quá lâu thì tôi cũng cố viết cho xong mới yên tâm đi ngủ được
. Chẳng phải vì entry này là quan trọng mà chỉ để tôi không tự trách mình có cái entry nhỏ mà cũng không viết cho xong. Để ít nhất nếu không thể thành người thì tôi cũng biết được lý do là tại sao

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Ai khiến xui ta

Cô bạn tôi, ngoài ba mươi, độc thân (mà không vui tính.) Không vui tính là vì cô ấy không thấy đời vui. Không thấy đời vui là vì lúc nào cô ấy cũng thấy đời đáng chán. Thấy đời đáng chán là vì cô ấy cho rằng chẳng có ai trên đời này hiểu được cô ấy.
. Cô ấy với tôi, cũng được coi là thân vì chơi với nhau gần hai mươi năm rồi. Hồi còn mười tám đôi mươi, cô ấy đã có nỗi buồn như thế, gặp mặt nhau ở đâu là kêu chán đời ở đó, rồi tự thán rằng không có ai hiểu mình. Tôi thường an ủi cô ấy thế này thế khác, cũng chỉ đến vậy mà thôi. Buồn từ trong tâm người khác làm sao tác động vào được. Đành rằng cuộc sống của cô ấy cũng có những nỗi buồn và khó khăn, lý do của những sầu thảm trong cô (nhưng có ai mà chẳng có lúc buồn hay khó khăn cơ chứ), nhưng tôi tự cảm thấy mình không đủ sức chia sẻ với nỗi buồn to lớn ấy. Vì thế mà tôi xa cô dần dần, tôi biết dù mình có ra sức an ủi đến thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể khiến cô ấy vui lên được nếu như cô ấy không tự tìm niềm vui cho mình. Mười mấy năm rồi, mỗi lần gặp lại hay nói chuyện trên mạng, tôi lại gặp những nỗi buồn xưa cũ. Vẫn những trăn trở rằng sao không có ai hiểu ta, không có ai tri kỷ với ta trong cuộc đời? Trời ơi, nỗi buồn ấy ở tuổi hai mươi thì có thể hiểu được bởi vì tuổi hai mươi là tuổi mới bước vào ngưỡng cửa cuộc đời, người trẻ tuổi thấy choáng ngợp trước cuộc đời và chưa định hình cho mình một con đường sống, một hướng đi cho tương lai nên thường có cảm giác bất an, muốn được dựa dẫm vào ai đó... Nhưng khi đã ngoài ba mươi, nếu như không may mắn gặp được một người tri kỷ thì lúc đó chắc cũng phải có bản lĩnh để chống chọi với cuộc đời, để mà chấp nhận và sống vui với cuộc đời. Bởi nói đi thì phải nói lại là kể cả những người có gia đình kia chắc gì họ đã tìm được một người hiểu họ, chia sẻ được với họ niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống. Vậy thì dù có độc thân hay không thì điều quan trọng vẫn là tạo lập được bản lĩnh trong cuộc sống của chính mình, chấp nhận được việc niềm vui của mình là tự trong bản thân của mình mà ra chứ không phải do người khác đưa lại. 
Cô bán hàng rau ngoài chợ gần nhà tôi, xinh xắn, vui vẻ, xởi lởi và giá cả thường rẻ hơn người khác nên bán rất đắt hàng. Tôi mến cô ấy nên luôn mua rau của cô và thường mua rất nhiều dù nhiều lần bỏ quên trong tủ lạnh không ăn rồi cuối cùng lại phải bỏ đi. Có lần tôi hỏi em lấy rau ở đâu, có phải ở chợ Long Biên không? Cô ấy bảo rau nhà em trồng và em lấy của những nhà hàng xóm, em có biết cái chợ Long Biên đó ở đâu đâu, cả cái cầu Long Biên ấy em có nhìn thấy rồi mà chưa bao giờ đi qua. Trời đất, nhà cô ấy ở Đông Anh cũng thuộc Hà Nội và nơi cô ngồi bán rau hàng ngày rất đều đặn, ngày nắng cũng như ngày mưa, ngày hè nắng nôi cũng như mùa đông lạnh giá chỉ cách chân cầu Long Biên chưa tới 4km. Cô ấy chỉ kém tôi vài tuổi thôi, tôi hỏi thế em không bao giờ sang bên Hà Nội à, cô ấy bảo không. Tôi kêu sao đời mày khổ thế em ơi. Là cũng buột miệng ra thế thôi chứ chắc gì cô ấy đã thấy cô ấy khổ. Cuộc sống của người nông dân suốt ngày vui với ruộng vườn, con cái, một niềm vui đơn giản đến tối giản. Và vì xung quanh họ ai cũng thế, họ không biết đến sách báo, không biết đến internet và có lẽ cũng ít có thời gian xem ti vi nữa nên họ thấy điều đó là bình thường và họ không biết cuộc sống của họ thiệt thòi đến thế nào. Vì không biết nên cuộc sống của họ chỉ cần ăn đủ no, mặc đủ ấm, cây cối tươi tốt được mùa, hàng ngày bán được hàng, con cái ngoan ngoãn, chồng con chăm chỉ làm ăn, không đánh đập hay rượu chè bét nhè suốt ngày là họ cảm thấy hạnh phúc rồi, cái hạnh phúc giản dị và đạm bạc. Và vì họ không biết nên họ không có nhu cầu đi du lịch hay đi đây đi đó cho mở mang đầu óc, dù chỉ là bước chân qua một cây cầu. Âu cũng là số phận của từng người, nhưng có lẽ họ hạnh phúc vì biết chấp nhận và hài lòng với cuộc sống của mình.
Kể ra đây chắc mọi người nghĩ cuộc sống của cô bạn tôi buồn thảm lắm. Thực ra không phải vậy, cô ấy có công việc tạm được, thu nhập chắc cũng không đến nỗi nào. Cô ấy lại thường xuyên đi du lịch, Bắc Trung Nam đủ cả và hầu như năm nào cũng đi du lịch nước ngoài nữa. Không phải so sánh bởi bất cứ sự so sánh nào cũng đều khập khiễng nhưng quả thật tôi có thấy sự khác nhau giữa một gương mặt luôn tươi cười của cô bán rau gần nhà tôi với gương mặt ngày càng héo hắt đi vì nỗi buồn của cô bạn tôi. Mà cái nỗi buồn ấy mới trừu tượng làm sao, mới mơ hồ làm sao. Buồn vì không hài lòng với cuộc sống của mình và vì không có ai hiểu nổi mình. Tôi chẳng dám khuyên cô ấy vì hơn gì nhau mà khuyên nhưng có lần tôi bảo sao không tìm cách hiểu người ta đi trước khi than rằng người ta không hiểu mình. Nhưng cô ấy bảo người ta không quan tâm tới mình thì thôi tại sao mình phải quan tâm tới người ta. Ôi thôi, bó tay toàn tập rồi, tôi chẳng dám ho he gì nữa. Tôi thấy mình may mắn vì tìm được người cùng sở thích với tôi, cùng suy nghĩ và chính kiến với tôi, có thể chia sẻ với tôi niềm vui nỗi muộn phiền trong cuộc sống. Hay vì như thế mà tôi không thể hiểu nổi tâm trạng trống trải của cô bạn tôi? 
Nhưng nhìn lại cuộc sống của mình không phải lúc nào tôi cũng có người ở bên và những lúc đó cũng chính là khoảng thời gian tôi mài giũa cho mình một bản lĩnh sống mạnh mẽ, tự dựa vào chính bản thân mình, kể cả về mặt tinh thần. Điều quan trọng là tôi luôn yêu thích và không ngại kết thêm những người bạn mới, dù không phải người bạn nào cũng là tri kỷ nhưng điều đó có quan trọng gì. Giảm thấp yêu cầu thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Không kỳ vọng thì sẽ không thất vọng. Đời người ngắn ngủi lắm và dù thành công hay chưa thành công thì điều quan trọng nhất vẫn là sống hạnh phúc, sao không lựa chọn những gì phù hợp với mình nhất để có thể hạnh phúc. Bởi dù bạn có đạt tới đỉnh cao quyền lực hay tột bậc giàu có thì cùng lắm cũng chỉ sống được trăm năm mà thôi. Trăm năm trong chuỗi hàng tỷ năm tồn tại của vũ trụ trước khi có bạn và cả sau khi bạn chết đi rồi. Khi bạn chết đi rồi thì còn ai nhớ đến bạn nữa? Mà dù họ có nhớ thì lúc đó hỏi còn ý nghĩa gì với bạn không? Hay chỉ là cái danh hão huyền? Được lưu danh hậu thế kể cũng vinh dự đấy nhưng hỏi trên đời này được mấy người. Vậy thì hãy loại bỏ bớt những phù phiếm đi để mà sống thực chất hơn, loại bỏ những hình thức màu mè đi để mà sống với đúng bản chất của mình. Và đừng có than phiền rằng không có ai hiểu mình nữa mà hãy tìm cách hiểu bản thân mình trước đã. Bởi tôi chắc rằng những người than vãn không có ai hiểu mình chính là những người không hiểu được bản thân họ. Nếu tự bạn không hiểu bản thân bạn thì làm sao có ai hiểu nổi bạn chứ? Cho nên kêu than cũng chỉ là để kêu than đấy thôi, nếu như không tìm cách hiểu được bản thân mình thì dù hai mươi hay bảy mươi tuổi thì nỗi buồn ấy vẫn sẽ to lớn giống y chang nhau mà thôi. Và đi cùng với nó sẽ là nỗi tiếc nuối. Tiếc nuối những gì đã qua mà không bao giờ lấy lại được nữa...

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Không ai tắm hai lần trên một dòng sông

Mượn một câu triết lý nổi tiếng của Heraclit để làm tiêu đề entry này, may là thời ông ấy chưa có luật bản quyền nên không phải xin phép khi trích dẫn
. Câu nói ngụ ý rằng cuộc đời là một dòng chảy vô tận không có điểm dừng, luôn biến động không ngừng và ngày hôm qua khác hẳn ngày hôm nay và cũng khác ngày mai. Mỗi ngày đều là một ngày mới, không bao giờ lặp lại, và mỗi giây trôi qua, con người cũng như sự vật cũng biến đổi theo, không bao giờ là một người cũ hay sự vật cũ... Nói như vậy để thấy rằng chuyện gì đã xảy ra rồi sẽ không bao giờ làm lại được nữa, trừ khi con người phát hiện ra một chiều thời gian mới có thể quay ngược trở lại quá khứ, như cỗ máy thời gian của chú mèo máy Đôremon vậy, còn không thì nếu cốc nước đã đổ xuống thì không bao giờ có thể lấy lại được nữa.

Vậy thì, việc gì phải khóc than cho những gì đã qua, cho những lầm lỡ hay những thất bại? Những gì đã xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, chi bằng hãy ngồi lại và tìm cách tháo gỡ hoặc cứu vãn những gì có thể còn cứu vãn nổi. Chi bằng trước khi làm gì hãy nghĩ cho kỹ để rồi chuyện gì sẽ xảy ra cũng nên chấp nhận một cách vui vẻ. Điều quan trọng là ta đã dám nghĩ và dám làm, dám đương đầu và dám quên đi những thất bại. Và càng đáng quý hơn những người dám quên đi cả những thành công của bản thân mình để tiếp tục sống một ngày mới.

Khi xem phim "National Velvet", một bộ phim từ năm 1944, có Elizabeth Taylor đóng vai một cô bé mới 12 tuổi đam mê cưỡi ngựa và đã chiến thắng trong cuộc thi đua ngựa quốc tế, "Grand National Steeplechase", tôi nhớ nhất những lời mẹ cô bé nói với cô bé trước cuộc đua. Bà ấy nói đại ý rằng cái gì cũng có thời điểm của nó, việc học hành, những ước mơ lớn, công việc, lấy chồng, sinh con... và cả cái chết nữa. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất đối với mỗi người là đều phải chuẩn bị tâm thế cho mỗi việc xảy ra, và khi việc đó xảy ra rồi thì dù kết quả có ra sao cũng không hối tiếc và không để nó ảnh hưởng đến một ngày mới, một công việc mới. Cho nên sau khi cô bé đã chiến thắng trong cuộc đua, một số nhà làm phim của Hollywood muốn mời cô và con ngựa đến Mỹ để làm phim nhưng cô đã từ chối. Bởi cô hiểu rằng việc đó đã qua rồi, dù đó là một thành công với rất nhiều tung hô và chúc mừng nhưng dù sao nó cũng đã qua và cuộc sống vẫn tiếp diễn, đây sẽ là thời điểm để cô bắt tay vào làm một việc mới.

Vậy đấy, cuộc đời luôn là một dòng chảy với việc này nối tiếp việc kia không bao giờ dứt. Nếu như chúng ta cứ mãi nuối tiếc hay quá hưng phấn vì một việc gì đó đã xảy ra thì sẽ chỉ lãng phí thời gian mà thôi. Thực ra thì ta không bao giờ thiếu thời gian cho bất cứ việc gì, chỉ có điều chúng ta sẽ sử dụng thời gian ấy như thế nào và bao nhiêu mà thôi. Vậy thì từ bây giờ trở đi, đừng bao giờ nói rằng tôi quá bận, tôi không đủ thời gian, tôi chết ngập trong đống công việc của mình... nữa, hãy từ từ giải quyết từng việc một, và khi nó hoàn thành rồi thì đừng nhìn lại nó nữa, hãy quên nó đi và bắt tay vào một việc mới. Và mỗi ngày sẽ là một ngày mới với hy vọng mới, thành công hay thất bại mới, niềm vui hay nỗi buồn mới... Cũng đừng sợ nỗi buồn hay thất bại bởi đó cũng chỉ là một phần tất yếu của cuộc sống mà thôi.

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Sống chậm lại

Cách đây độ hơn một tháng có đêm tôi xem chương trình tivi nói về việc sống nhanh và sống chậm. Đại để là khi một xã hội càng giàu có và càng phát triển thì tốc độ sống của con người ta càng nhanh lên, nhiều khi nhanh đến chóng cả mặt. Và rằng xã hội càng phát triển bao nhiêu thì càng có nhiều thứ cần phải học hỏi, cần phải làm hay cần phải khám phá hơn. Con người ngày nay, cụ thể là những người đang sống ở những thành phố lớn dường như luôn ở trong một cuộc chạy đua khổng lồ, chạy đua nước rút với thời gian, với sự phát triển của xã hội và với chính bản thân mình. Con người ngày càng muốn làm được nhiều việc hơn trong một quỹ thời gian cố định cho nên có nhiều người đã phải cắt xén cả thời gian dành cho việc ăn uống, ngủ nghỉ để có đủ thời gian dành cho những việc khác nữa. Tốt thôi, những trải nghiệm mới mẻ, một mức sống ngày càng được nâng cao luôn là mơ ước của phần đông cư dân sống trên trái đất này. Hơn nữa, chẳng mấy ai muốn mình trở nên tụt hậu so với bạn bè hay đồng nghiệp xung quanh nên ai cũng cố gồng mình lên để mà chạy, để mà dừng lại thở, và lại chạy tiếp...

Có những người mải miết chạy để không bao giờ dừng lại, chạy đến khi kiệt sức và gục xuống.
Có những người chạy mãi, chạy mãi, để đến một lúc mệt quá buộc phải dừng lại, thấy mình lạc lõng và không thể thích nghi lại được với cuộc sống chậm rãi nữa.
Có những người cũng chạy nhưng biết điều tiết lúc nhanh lúc chậm, lúc nào cần tăng tốc, lúc nào cần đi bộ và lúc nào cần dừng lại để nghỉ ngơi...

Nhưng có lúc nào đó...
Mình chạy quá nhanh để không nhận ra được rằng mình đang vừa ngồi trên lưng ngựa, à bây giờ không có ngựa thì cứ cho là xe máy hay ô tô đi, vừa đang ngắm hoa. Thế thì làm sao mà biết được bông hoa đó đẹp như thế nào nhỉ. Cũng giống như mình cố nhồi nhét thêm thật nhiều kiến thức trong bể kiến thức mênh mông của nhân loại nhưng cuối cùng cái gì cũng chỉ là mơ hồ hư hư ảo ảo.

Mình thèm muốn một cuộc sống tiện nghi đầy đủ, đi ăn nhà hàng sang trọng, quần áo hàng hiệu, đi du lịch nước ngoài... cho nên mình lao vào làm ngày làm đêm để mong có thật nhiều tiền để cuộc sống mình dễ chịu hơn, theo tiêu chuẩn đánh giá của rất nhiều người đương thời. Nhưng ở đời mọi sự đâu có đơn giản thế, đạt được mục tiêu này rồi thì lại nảy sinh những mục tiêu khác cao hơn, và mình buộc phải chạy theo cái guồng quay đó thôi. Đấy là chưa kể đến lúc mình có đủ tiền để tạm thời có những điều dễ chịu như mong ước thì có khi lúc đó mình đã bệnh tật đầy mình chẳng đi đâu được, ăn cũng chẳng dám ăn gì nữa và nhan sắc cũng đã tàn tạ rồi.

Có thể là dở hơi nhưng bao lâu rồi mình không biết...
Ngắm một ánh trăng trong đêm rằm.
Nghe một tiếng chim hót trong buổi bình minh.
Xúc động trước một đóa hoa mới nở.
Lắng nghe tiếng trẻ con ríu rít vui đùa và bỗng nhiên tự mỉm cười với chính mình...

Có lẽ là đã rất lâu rồi...

Bình dị, đúng không? Sống chậm cũng có giá trị riêng của nó.
Dĩ nhiên là tôi chẳng dại gì mà khuyên bạn nên chậm rãi trong một cuộc thi rất cần tốc độ hay như bạn đang trong một chuyến du lịch khám phá một vùng đất mới. Trừ khi bạn có ý định đi nghỉ dưỡng thì việc sống chậm để cảm nhận cuộc sống là rất có ích còn khi bạn ít có cơ hội đến một nơi nào đó thì khi có dịp hãy tận dụng từng giây phút một cách có ích nhất. Nói cho cùng thì nó cũng chẳng khác một cuộc đua là bao, đó là cuộc đua tìm hiểu về một điều mình chưa biết hay còn mơ hồ nay có điều kiện để kiểm chứng.

Sống nhanh hay chậm là lựa chọn của mỗi người tùy theo nhu cầu và hoàn cảnh khác nhau.

Nhưng điều quan trọng nhất là...
Bạn có hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của mình hiện tại không?
Hay bạn đang sống rất nhanh nhưng có lúc bạn bỗng nhiên dừng lại và thấy trống rỗng vì không biết mục tiêu cuộc sống của mình là gì và mình đã đạt được những gì?
Hay có những lúc bạn chợt nhận ra rằng đã lâu lắm rồi mình không có thời gian để dừng lại ngắm một bông hoa đẹp hay chỉ đơn giản là lắng nghe một bản nhạc hay?
Hoặc tệ hơn là kể cả nếu bạn không sống nhanh thì bạn cũng chẳng có tâm trí để dành cho những điều giản dị nhưng rất đẹp và ý nghĩa trong cuộc sống?
Hay thậm chí bạn còn không biết bạn đã bỏ lỡ những điều gì trong cuộc đời tươi đẹp này nữa?

Nếu thế thì bạn thật đáng thương và tội nghiệp biết bao!

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

rubbish

Hôm nay nhân tìm ít tài liệu, tôi lục lại máy tính, các loại usb và ổ cứng rời của mình, thấy vô số những thứ có lẽ vài năm rồi tôi chưa ngó tới. Đó là những thứ tôi từng nghĩ rằng quan trọng và lưu lại biết đâu sau này mình cần đến, rồi thời gian trôi qua, tôi vẫn sống bình thường mà chẳng cần tới chúng, thậm chí còn chẳng mảy may nhớ đến sự tồn tại của chúng trên đời nữa. Thế thì còn chần chừ gì nữa mà không xóa bỏ chúng đi cho nhẹ? Thực ra thi thoảng tôi vẫn xóa đấy chứ nhưng vì tôi lại tiếp tục lưu giữ thêm những thứ không cần thiết và đôi lúc lưỡng lự khi xóa bỏ một thứ gì đó cho nên chúng cứ dầy mãi thêm theo năm tháng. Nhưng cách đây vài hôm tôi đã làm được một việc là xóa bỏ hẳn một folder nặng tới 24GB trong usb, thật là một kỳ tích! Kỳ tích ở chỗ là xóa xong rồi tôi thấy cuộc đời tôi cũng chẳng thay đổi gì khi thiếu chúng, trong khi tôi có thêm bao nhiêu khoảng trống để có thể lưu giữ những tấm ảnh của mình. Vậy mà cứ lưỡng lự tiếc hết lần này đến lần khác, lạ kỳ!

Hồi sinh viên mỗi kỳ nghỉ hè hay nghỉ tết dài ngày về nhà, tôi thường đem theo lỉnh kỉnh đủ thứ từ quần áo, sách truyện đến sách vở với suy nghĩ rằng mình sẽ phải dùng đến chúng, và lần nào cũng quá tải. Và lần nào thì cũng bê nguyên si đống đó lên Hà Nội mà có khi chẳng một lần ngó ngàng tới. Rồi những lần đi du lịch dài ngày cũng thế, có khi một ba lô quần áo mang theo chỉ mặc tới 1/3 số đó rồi lại đem về, đơn giản là vì không có nhu cầu... Và dĩ nhiên là tôi đã rút kinh nghiệm, ngày càng giản tiện tới mức không thể giản tiện hơn. Đỉnh điểm là lần tôi về HP vài tháng, tôi chỉ đem theo đúng vài bộ quần áo, và sự thật là tôi chẳng nhớ gì đến những đồ vật mà tôi từng coi là " bất ly thân" với mình. Và cuộc đời thì vẫn tươi đẹp như vậy, chẳng một chút thay đổi hay khó chịu vì thiếu cái này hay cái kia. Tôi nhận ra rằng nhu cầu của con người thật sự là ít ỏi hơn chúng ta thường nghĩ nhiều. Đôi khi con người trở thành nô lệ của chính nhưng thói quen của mình.

Đến bây giờ thì tôi trở thành một người " lạnh lùng và tàn  nhẫn " hơn rất nhiều ( dĩ nhiên là không thể triệt để hoàn toàn được, chẳng có cái gì tuyệt đối ở trên đời này cả ) . Tôi thẳng tay vứt bỏ những thứ được coi là rác rưởi hoặc những thứ biết chắc là sẽ không bao giờ dùng đến. Cứ đôi tháng một lần tôi lại kiểm kê " tài sản " của mình, sẵn sàng vứt bỏ hoặc cho đi những quần áo, giày dép, đồ dùng không còn cần đến nữa. Tôi thấy cuộc sống cũng thoáng đãng nhẹ nhàng hơn nhiều bởi vì thực ra tôi cũng không phải là người ít mua sắm nhưng nếu cứ mua sắm nhiều mà không bỏ bớt đi thì chắc là đến lúc cái nhà thành cái kho cất trữ mất
. Tôi dần dần hình thành thói quen vứt bỏ đó trong mọi khía cạnh của cuộc sống, từ sách vở, đồ dùng cá nhân đến những mối quan hệ của mình. Có những mối quan hệ đã chết nếu cứ khơi gợi lại chắc là cũng quá tải trong khi điều quan trọng là giữ được sự cân bằng trong cuộc sống và tinh thần... Đơn giản và gọn nhẹ đã trở thành phương châm sống của tôi và tôi khá trung thành với lựa chọn của mình, bởi đơn giản nó giúp tôi có cảm giác hạnh phúc, thứ mà tôi không tìm thấy được khi bị chìm ngập trong vô số những cái được mang tên " không cần thiết".

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Hãy yêu mình đi

Hồi nhỏ tôi hay nghe cô bạn tôi nói rằng: " Nếu không có được thứ mình yêu thì hãy yêu những thứ mình có." Tôi thường gật gù tâm đắc. Đến bây giờ khi đã trải qua khá nhiều sắc thái vui buồn trong cuộc sống, tôi lại tự hỏi: " Nếu mình cũng chẳng có gì để mà yêu thì mình biết yêu cái gì đây?" Và câu trả lời là: " Hãy tự yêu mình đi!" Ừ, mà xét đi xét lại, bản thân mình là thứ quý giá nhất đối với mình cho nên tại sao lại không yêu quý nó cơ chứ? Con người sinh ra, lớn lên, làm việc, lo lắng, cố gắng, tranh đấu... cũng chỉ để phục vụ cho bản thân trước tiên rồi đến gia đình, xã hội... Vậy mà nhiều khi con người quên mất là mình cần phải được ưu tiên và mình cần phải yêu bản thân mình đúng mức thì mới có thể yêu đến những người khác và những thứ khác được.

Đấy là chưa kể đến cuối đời thì hầu như ai cũng như ai đều phải kẹt lại với chính bản thân mình. ( Hãy nhìn những cụ già góa vợ hay góa chồng xung quanh ta mà xem, biết đâu đó sẽ là hình ảnh của ta nhiều năm sau này.) Chuyện này rồi chuyện kia xảy ra, cuối cùng thì ta cũng chỉ còn lại một mình trong thế giới của mình cho nên điều quan trọng nhất vẫn là tự yêu bản thân mình và là người bạn thân nhất của mình. Cho nên, ngay từ lúc trẻ ta cố gắng hãy tự yêu bản thân mình nhiều hơn, đừng tự làm tổn thương mình hay để ai đó làm tổn thương ta. Hãy biết tự chăm sóc bản thân cả về thể chất lẫn tinh thần và tận hưởng cuộc sống mà tạo hóa đã ban tặng cho tất cả mọi người. Như vậy dù chưa thể gọi là hạnh phúc thì sau này ta cũng không có điều gì để ân hận với chính mình!

Hãy tự yêu mình trước khi có ai đó yêu mình!

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

Bạn có muốn trở thành người lạc quan không?

Bạn có muốn trở thành một người lạc quan không? Và bạn có biết làm thế nào để trở thành một con người luôn luôn lạc quan không? Nhưng trước tiên bạn phải biết thế nào là lạc quan đã chứ nhỉ. Tôi không muốn làm bạn chán bởi những định nghĩa khô khan mà chỉ đưa ra một ví dụ rất điển hình thường được đưa ra làm ví dụ: Khi nhìn vào một cốc nước đã vơi đi phân nửa, người bi quan sẽ nghĩ rằng: " Trời ơi, ta chỉ còn hơn nửa cốc nước nữa thôi." Trong khi đó, người lạc quan sẽ vui vẻ nghĩ: " À, thật may là ta còn những hơn nửa cốc nước nữa cơ đấy." Đó, sự khác nhau giữa người lạc quan và người bi quan là ở chỗ người bi quan luôn nhìn vào mặt tiêu cực của một vấn đề còn người lạc quan sẽ luôn để tâm tới mặt tích cực của cùng một vấn đề ấy.

Rông dài mãi, có khi các bạn sẽ cáu mà rằng: " Tôi làm sao mà chỉ nhìn vào mặt tích cực của vấn đề được khi mà trời đang nóng như muốn đổ mỡ ra, thở còn khó huống hồ còn phải làm bao nhiêu việc khác nữa?" Tôi thừa nhận với bạn điều đó, miền Bắc đang trong những ngày đỉnh điểm của trận nắng nóng kéo dài khủng khiếp, nhiệt độ ngoài trời có nơi mà cụ thể là Hà Nội  lên tới trên 40 độ C. Nói thật là thời tiết này, gặp nhau mà không hỏi han tình hình sống hay chết ra sao hoặc không than thở một vài câu về cái nóng kinh người cũng quả là lạ. Cho nên chiều nay chat với người bạn, trao đổi vài câu về tình hình thời sự điện, nước, nhiệt độ..., cũng có than là nóng quá. Bạn mới nói một câu: " hưởng thụ cái nóng hay chịu đựng nó?" Tự dưng ngộ ra một điều rằng, nếu nhìn vào mặt tốt của cái nóng thì thực ra không có gì đáng phải phàn nàn hay than vãn cả. Và đây là những mặt tích cực mà trận nóng này mang lại, điển hình là cho tớ ( vì không dám nói hộ tất cả mọi người, mà có khi các bạn sẽ tìm ra được những điểm lợi khác nữa chưa biết chừng ).

Thứ nhất, trời nóng sẽ giúp con người toát mồ hôi, và như thế những chất độc trong cơ thể sẽ được thải ra ngoài một cách nhanh chóng. Mà một khi chất độc bị thải ra rồi thì cơ thể mình sẽ khỏe mạnh và tươi ( như ) mới
. Cho nên trong tiết trời nóng như này các bạn nhớ uống nhiều nước để cơ thể vừa đỡ mất nước mà còn giúp quá trình đào thải chất độc ra khỏi cơ thể tốt hơn nhé.

Thứ hai, cái bồn đựng nước nhà tớ để trên trần nhà, cả ngày bị đun dưới cái nắng cho nên đến tối, khi tắm tớ không phải bật bình nóng lạnh, tiết kiệm được không biết bao nhiêu năng lượng và tiền bạc. Hơn thế nữa, khi tắm, tớ sẽ tưởng tượng rằng mình đang tắm nước nóng trong một ngày mùa đông giá rét, tự dưng lúc đó tớ sẽ cảm thấy khoan khoái và ấm áp chứ không còn thấy nóng bỏng giãy nữa
.

Thứ ba, các bạn dùng máy giặt chắc cũng biết, những loại máy giặt đắt tiền thường có chế độ giặt nước ấm bởi theo khuyến cáo, giặt chế độ đó là tốt nhất vì nó giúp tiêu diệt vi khuẩn, chất bẩn gì đó tốt hơn... Thế là với cái nóng thiêu đốt như này, đương nhiên, với cái máy giặt thông thường nhà tớ ( nghĩa là không có chế độ giặt nước nóng ), tớ được giặt bằng nước ấm mà không phải thêm một đồng xu mẻ nào tiền điện cả. Trong khi đó quần áo sẽ được sát khuẩn và thơm tho khi phơi dưới cái nắng mùa hè
. Quả là một món quà diệu kỳ đó chứ.

Thứ tư, trời nắng nóng như này, tớ sẽ có nhu cầu ăn ít đi và điều đó đồng nghĩa với việc tớ sẽ giảm cân và thon thả hơn một chút
. Như vậy nắng nóng cũng đáng giá phải không bạn?

Thứ năm, có ý nghĩa về mặt xã hội một chút là trời quá nắng nóng mọi người sẽ ít thích đi ra đường hơn, điều đó đồng nghĩa với việc giao thông sẽ thông thoáng hơn, và dĩ nhiên là sẽ ít tai nạn giao thông xảy ra hơn...

Đấy, đó là vài mặt tích cực tớ mới nghĩ ra được. Có lẽ còn nhiều mặt tích cực khác mà tớ chưa kịp nghĩ ra đang chờ những con người lạc quan bổ sung thêm
.

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Đừng bao giờ ngoái lại



Cuộc đời như dòng sông cứ trôi mãi không bao giờ ngừng nghỉ. Mỗi ngày trong đời đều là một ngày mới không bao giờ giống ngày hôm qua và cũng không giống ngày mai. Những việc của ngày hôm qua đã trôi đi rồi không bao giờ có thể níu lại được nữa. Cuộc sống cũng giống như mũi tên chỉ có một hướng bay đi. Cho nên đừng bao giờ ngoái lại phía sau, nếu đó là một kỷ niệm đẹp, một thành công, chúng ta sẽ bị chìm đắm vào nó mà tiếc nuối, có khi quên mất phấn đấu trong hiện tại. Nếu nó là một kỷ niệm buồn hay một thất bại chua cay, chúng sẽ ám ảnh ta khiến cho ta mải bi lụy mà vô tình làm hỏng cuộc sống trong giây phút hiện tại.

Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010

Điều mình tự nghĩ về mình quan trọng hơn điều người khác nghĩ về mình.

Ngày trước, tôi có yêu một người. Chà, một mở đầu có vẻ hay ho, chắc các bạn tưởng rằng tôi đang chuẩn bị kể về chuyện tình lãng mạn nào đó của mình. Không hẳn thế, đó là một chuyện tình mà không lãng mạn và tôi cũng chẳng có ý định kể về nó nữa. Tôi chỉ nhớ rằng dù đã yêu tôi nhưng người đó luôn lấy người yêu cũ của mình ra làm hình mẫu cho tôi. Hàng bao nhiêu ngày và bao nhiêu tháng, tôi được nghe rằng chị ấy là người tuyệt vời như thế nào, chị ấy nữ tính và chu đáo ra sao... Còn trong mắt người đó, tôi là một đứa nông nổi, vụng về, ăn nói thiếu lễ độ, thiếu nhạy cảm, không lãng mạn, không biết chăm sóc người khác một cách tinh tế...
Nói tóm lại là tôi phải cố gắng rất nhiều nếu muốn trở thành một người phụ nữ hoàn hảo trong mắt người yêu mình
. Và tôi đã làm gì? Các bạn có tin được không, một đứa con gái cá tính mạnh mẽ như tôi lại bị người đó bắt vía đến nỗi tôi đã muốn làm mọi thứ chỉ để mong người đó hài lòng. Tôi cố gắng đến nỗi thay đổi cả bản thân mình, tôi chăm chỉ hơn, nhu mì hơn, đi nhẹ nói khẽ cười duyên, cố gắng nắm bắt từng trạng thái cảm xúc của người đó... Nhưng rồi sao, cuối cùng người đó vẫn bỏ tôi để quay lại với người bạn gái cũ của mình. Đơn giản bởi vì người đó chỉ yêu người con gái kia mà không hề yêu tôi và dù cho tôi có cố hoàn thiện đến mức nào tôi cũng không làm lay động nổi trái tim người không bao giờ thuộc về tôi. Tôi đã buồn, đã khóc và cũng thầm cảm ơn người đó vì đã rời xa tôi để tôi trở về với cái tôi của chính mình, để tôi không phải đánh mất bản sắc của mình chỉ để làm vui lòng ai đó.

Tôi rất thích câu tựa đề trong cuốn " Canh bạc", cuốn sách thứ hai của người tù bỏ trốn Papilon nổi tiếng một thời: " Điều mình tự nghĩ về mình quan trọng hơn điều người khác nghĩ về mình". Bạn ơi, tôi thấm thía lắm, đừng bao giờ để bất kỳ ai hay bất kỳ cái gì điều khiển cuộc sống, suy nghĩ, cảm xúc của bạn. Bạn không tin ư? Thế bạn đã bao giờ buồn vì một lời nói khó nghe của một ai đó, thế bạn đã bao giờ ấm ức vì một lời chê bai thiếu tế nhị, bạn đã bao giờ cảm thấy bị tổn thương vì lời nói thiếu tôn trọng hay thô lỗ của một kẻ có thói ghen tị xấu tính nào đó chưa? Nếu bạn nói là chưa thì chắc hẳn cuộc sống của bạn quá phẳng lặng không có gì nổi bật đến nỗi chẳng ai buồn bình phẩm gì về bạn. Còn nếu có rồi thì đó là chuyện rất bình thường trong xã hội đầy rẫy những cạnh tranh, ganh ghét và thị phi này. Trong lịch sử đã có biết bao nhiêu người tài giỏi chết vì miệng lưỡi cay độc của thế gian. Nhưng cũng có biết bao nhiêu người vượt lên dư luận để chứng minh rằng mình đúng và chói sáng như một thiên tài... Ồ, đó lại là một câu chuyện khác rồi vì hầu hết chúng ta ở đây chỉ là người bình thường và ai cũng đã từng buồn phiền vì những lời chỉ trích của ai đó. Tôi không nói các bạn phải cho mình là đúng trong mọi trường hợp và gạt phắt những nhận xét của người khác mà không phân biệt đâu là lời góp ý thiện chí và đâu là lời ganh ghét. Tuy nhiên, biết phân biệt đúng sai đã là tự biết giá trị của bản thân mình rồi. Và người tự biết giá trị của bản thân thì khó có thể bị tác động bởi những lời đàm tiếu bên ngoài.

Tôi có một cô bạn thân, hồi năm thứ ba đại học cô ấy mắc bệnh rất nặng. Bác sĩ nói cô ấy có nguy cơ liệt nửa người rất cao. Gia đình tuyệt vọng, các bác sĩ ái ngại. Nhưng cô ấy thì không, cô ấy nói hết bao nhiêu tiền cũng cố gắng chữa cho đến cùng. Hoàn cảnh gia đình khó khăn, cô ấy nói mẹ đi vay lãi để chữa bệnh và cuối cùng cô ấy đã không những khỏi bệnh mà còn hồi phục rất nhanh. Các bác sĩ còn phải nói rằng cô ấy có một nghị lực sống tuyệt vời nếu như không muốn nói là phi thường. Bạn đã từng ốm yếu, đau đớn và mệt mỏi tới mức chỉ muốn xuôi tay nhắm mắt bao giờ chưa? Nếu chưa thì bạn quả là rất may mắn còn nếu rồi bạn sẽ hiểu nghị lực sống và lòng tự tin quan trọng đến mức nào đối với mạng sống của chính mình. Tin rằng mình làm được thì sẽ làm được.

Bạn ơi, cuộc sống của bạn chỉ thuộc về mình bạn và chỉ nằm trong tay bạn thôi, đừng để cho người khác dù người đó là ai, là bố mẹ hay chồng/vợ của bạn nắm giữ hay điều khiển nó. Thực sự thì những người có tác động nhiều nhất đến ta thường lại là những người thân cận của ta nhất, nhiều người tự cho họ cái quyền quyết định cuộc sống của người khác và tự cho mình là đúng mà không để ý đến cảm xúc hay suy nghĩ của người khác. Cho nên điều cần thiết là hãy lắng nghe suy nghĩ, ước muốn, khát vọng... của bản thân mình trước khi tham khảo ý kiến của người khác và chọn cho mình quyết định đúng đắn nhất. Và khi đã quyết định rồi thì phải tự tin vào chính trực giác của mình, không bao giờ nên hối hận vì những gì mình đã lựa chọn. Niềm vui của sự tự chủ là một niềm vui khó có niềm vui nào sánh bằng...

Tôi thường quan niệm rằng sống trong đời như một cuộc rong chơi lớn, trong đó có buồn vui, đau đớn, hạnh phúc, lo lắng, sợ hãi, vinh quang... đi kèm. Nhưng cuộc rong chơi nếu có nhiều niềm vui và hạnh phúc thì vẫn đáng sống hơn, phải không?

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

Mộng du...

Lâu rồi tôi mới bị mất ngủ. Có lẽ bởi ban ngày đã uống quá nhiều cafe và nước chè xanh hơn bình thường. Thật sự khó chịu khi phải trằn trọc giữa đêm khuya. Cảm giác đó lại trở lại, cảm giác sợ giấc ngủ, sợ thiếp đi và rơi vào trạng thái vô thức. Ngồi dậy và thiền, dễ chịu hơn rất nhiều. Có lẽ tôi sẽ phải thức trắng cả đêm nay...

Tự dưng tôi nhớ đến một bài báo nào đó tôi đọc từ rất nhiều năm về trước. Bài báo nói rằng có ba câu nói quan trọng nhất trong cuộc đời này và đến nay tôi vẫn còn nhớ như in. Câu thứ nhất là " Tôi sẽ đến." Khi bạn gặp khó khăn trong cuộc sống và cần có người chia sẻ, bạn gọi điện cho người bạn thân và người đó nói " Tôi sẽ đến", cảm giác đó mới dễ chịu làm sao. Khi bạn đang đi trên đường bỗng dưng xe bạn bị hỏng mà không may trong túi bạn lúc đó chẳng có đồng nào, bạn gọi điện cho người bạn cầu cứu và người đó nói " Tôi sẽ đến", nhẹ lòng biết bao nhiêu. Khi bạn bị mắc kẹt ở đâu đó giữa đêm khuya mà rủi làm sao chẳng có ai xung quanh bạn lúc đó, bạn gọi điện cho bạn trai và người đó nói " Anh sẽ đến", cảm giác đó thật ấm áp và hạnh phúc... Cảm giác có một người ở bên cùng chia sẻ những thời khắc khó khăn trong cuộc đời là cảm giác quý giá nhất.

Câu nói quan trọng thứ hai là " Chắc bạn đúng." Bạn tranh luận rất gay gắt với bạn của bạn hay với người bạn đời của bạn, cả hai không ai chịu cho rằng mình sai và người kia đúng. Bạn biết đấy, cái tôi của một con người quá lớn, lớn đến mức dù biết mình sai cũng chẳng bao giờ chịu thừa nhận rằng mình sai, nhất là giữa một cuộc chiến nảy lửa đến nhường ấy. Mặc dù những cuộc tranh luận như vậy thường cũng chẳng đi đến đâu và chẳng giải quyết được vấn đề gì nhưng ai cũng muốn lý lẽ của mình được người kia thừa nhận và tôi đoán là trong đời ai cũng từng trải qua vô số những cuộc tranh luận vô bổ như vậy. Cho nên, câu nói " Chắc bạn đúng" sẽ là một liều thuốc thần kỳ giúp dừng những cuộc tranh luận và hòa bình sẽ được lập lại. Nếu bạn nói ra câu đó có nghĩa là bạn đã thừa nhận rằng bạn bạn hay người bạn đời của bạn đúng và người ta chẳng có lý do gì để tiếp tục cuộc tranh luận này nữa... Nói thì dễ nhưng trong thực tế mấy ai từ bỏ được lý lẽ của mình để theo lý lẽ của người khác cơ chứ??? Nếu bạn làm được điều đó vài lần thì chắc là từ giờ về sau có lẽ bạn sẽ trở thành con người dễ thương đến mức thậm chí bạn chẳng bao giờ mất thời gian tranh cãi vô bổ về những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày với ai nữa.

Câu nói quan trọng thứ ba là " Phật tại tâm". Ngày nhỏ, tôi không hiểu tại sao câu nói này lại là câu nói quan trọng và đến bây giờ tôi vẫn còn mơ hồ và hoài nghi. Có lẽ chính vì chưa hiểu nên giờ này tôi vẫn cứ loay hoay giữa những giá trị của cuộc sống, bởi lẽ nếu tôi giác ngộ được thì biết đâu tôi cũng đã thành Phật được rồi 
. " Phật tại tâm " phải chăng đâu phải cứ đi chùa cầu nguyện hay hương khói nghi ngút mà thành phật, phật là tự trong tâm. Nhưng tâm là gì, tâm có phải là chính ta? Phật dạy rằng, điều cốt yếu làm sao phải giữ cho được cái tâm hay chính con người ta trong sáng, an nhiên và tĩnh lặng, không dễ dao động trước mọi biến thiên của cuộc đời... Thiền là một phương pháp giúp ổn định cái tâm nhưng cái tâm của tôi dường như vẫn chưa muốn thoát khỏi những suy nghĩ miên man cho nên tôi mãi chưa đạt được trạng thái hư vô ấy.

Và chính vì cái tâm không tĩnh nên đêm nay tôi mới phải thức dậy giữa đêm khuya và ngồi viết những dòng này
...

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Dừng nỗi buồn lại

Hồi còn trẻ tuổi nông nổi, những thứ bảy chủ nhật rảnh rỗi tôi hay tụ tập bạn bè đánh bài, là cho vui thôi nhưng cũng chơi ăn tiền. Hôm nào may thì được, rủi thì thua, cũng chỉ vài trăm nghìn là cùng. Rồi có những người bạn hay thậm chí không phải bạn thi thoảng lập hội ở đâu đó quen thói lại gọi điện rủ rê, đôi khi tôi cũng nhận lời. Một thời gian ngắn sau tôi thấy trò này vừa vô bổ vừa mất thời gian nên từ chối không chơi nữa. Cũng lâu lắm rồi, kể lại chuyện đó không phải để khoe thành tích đâu mà điều tôi muốn nói là mỗi lần chuẩn bị chơi bài bao giờ tôi cũng xác định số tiền tối đa mình sẵn sàng mất cho một cuộc chơi. Nếu hôm nào chẳng may đen đủi bị thua thì tôi cũng chấp nhận chỉ thua đến con số đó thôi và dừng lại, không cố gắng gỡ gạc làm gì. Điều này cũng giống như trong hoạt động đầu tư người ta hay gọi đại khái bằng một từ: cắt lỗ; nghĩa là dừng khoản lỗ ở một điểm nào đó chấp nhận được. Tôi còn áp dụng chiến thuật này cho tất cả mọi việc trong cuộc sống của mình.

Đối với tôi, sự cố chấp của loài người chính là liều thuốc độc của tâm hồn. Nghe có vẻ kỳ lạ phải không? Để tôi giải thích nhé, bạn cãi nhau với người bạn thân của mình và hai người nghỉ chơi với nhau. Lúc đó bạn có vui vẻ không và bạn bạn có vui vẻ không? Dĩ nhiên là không rồi, vậy tại sao bạn không làm lành với người bạn của mình đi? Đó là vì bạn quá cố chấp, bạn không muốn xuống nước làm lành trước và bạn của bạn cũng thế. Thế rồi hai người xa nhau dần dần, cho đến một lúc nào đó cả hai người cùng tiếc nuối tình bạn ấy nhưng các bạn đã đi quá xa để nói câu xin lỗi và vì vậy mà các bạn mất đi một tình bạn đẹp. Thật đáng tiếc phải không, tôi cũng từng như thế cho nên khi hiểu được cố chấp nguy hại đến mức nào thì tôi đã trở thành một con người dễ tha thứ nhất trên đời này. Hồi học đại học, một số người bạn của tôi hay nói là tôi thật lạ lùng vì với bất cứ ai tôi cũng tìm thấy điểm tốt đẹp ở người ta. Ví dụ như khi các bạn đang kể những thói  xấu một bạn nam nào đó, tôi sẽ nói là người đó có điểm này, điểm này được đấy chứ, đâu đến nỗi đâu...

Sự cố chấp của con người thể hiện ở mọi khía cạnh trong cuộc sống. Bạn kinh doanh thua lỗ nhưng không chịu thừa nhận, để đến khi mọi việc bung bét không thể cứu vãn được thì bạn mới chịu buông tay. Bạn cãi nhau với người yêu hay chồng/vợ, mặc dù bạn sai lè lè ra nhưng vẫn không chịu nhận lỗi, chỉ mong người kia nhận lỗi trước. Bạn xem một trận bóng đá trên tivi, mặc dù bạn buồn ngủ lắm nhưng bạn thà ngồi gật gù còn hơn là đi ngủ vì cứ nghĩ rằng biết đâu mình lại bỏ lỡ một bàn thắng đẹp. Bạn bắt tay làm một dự án nào đó mà lúc đầu bạn nghĩ vô cùng khả thi, nhưng đến giữa chừng bạn nhận ra dự án đó không tốt như bạn tưởng nhưng vì bạn tiếc công sức đã bỏ ra nên vẫn cứ lê lết làm tiếp trong nỗi chán chường...

Vậy đấy, điều cần thiết là phải biết dừng sự việc lại ở đúng cái điểm sự cố chấp xuất hiện. Nhưng quả thật để đạt được điều đó đâu phải dễ dàng. Ngày trước, khi người yêu lỗi hẹn, tôi thường khóc hàng giờ liền và sau đó ủ rũ hàng tuần liền. Khi cãi nhau với người yêu, dù người ta có làm lành thì tôi cũng vùng vằng không chịu để rồi cuối cùng cả hai đứa đều buồn và mệt mỏi. Khi chia tay với người yêu, tôi nhốt mình trong nhà không bước chân ra khỏi cửa... Tôi đã sống những tháng ngày buồn thảm và bi lụy. Cho đến một ngày tự nhủ lòng rằng " Dừng nỗi buồn lại", và nỗi buồn như dòng thác lũ đang ào ào chảy bỗng dưng bị chặn đứng bởi một con đập lớn. Nỗi buồn gào thét một hồi rồi ngoan ngoãn đứng im, hoàn toàn bị khống chế bởi ý chí tinh thần. Sau này, nếu người yêu lỗi hẹn, tôi cũng chẳng buồn phiền, tự đi xem phim một mình hay gặp một người bạn gái nào đó buôn chuyện, cười với nhau. Nếu có cãi nhau với người yêu, tôi luôn là người làm lành trước bởi tôi chẳng muốn phí thời gian để mỗi người ôm một cục tức trong lòng vừa không ngủ được lại vừa mất đi những khoảng thời gian vui vẻ bên nhau...

Trong cuộc sống, tôi không để những phiền phức có cơ hội lại gần mình nữa. Tôi giải tán tất cả những ai hay những gì có nguy cơ gây buồn phiền cho mình. Có thể tôi đã làm phật lòng ai đó nhưng cuối cùng thì lại phát hiện ra rằng, chính hành động có vẻ lạnh lùng của mình lại khiến người khác coi trọng mình hơn và không vì thế mà mình mất đi những người bạn thực sự. Tôi không để mình phải giận dỗi ai hay cảm thấy phiền lòng vì ai đó. Tôi không mấy lo lắng quá xa xôi về cuộc sống và công việc, đơn giản tôi chỉ suy nghĩ về nó, đặt kế hoạch và thực hiện nó. Khi tôi làm điều gì đó mà tôi thấy không mấy hiệu quả, tôi sẽ thử áp dụng phương pháp khác cho cùng một sự việc... Cuộc sống thực thì cũng chẳng thiếu nỗi buồn và lo nghĩ nhưng điều quan trọng là tôi luôn áp dụng sách lược " cắt lỗ", dừng mọi buồn phiền của mình lại ở một cái ngưỡng nào đó cho phép. Bởi khi mình càng dành ít thời gian cho nỗi buồn bao nhiêu thì lại càng có nhiều thời gian cho niềm vui bấy nhiêu. Đấy là tôi nghĩ thế...

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Khi người ta... nhỏ.

Mượn tiêu đề truyện ngắn " Khi người ta trẻ" của nhà văn Phan Thị Vàng Anh và mô đi phê đi tí ti để thành cái tự entry này. Nguyên do là vì sáng qua tại quán phở tôi có gặp một đôi bạn trẻ rất dễ thương. Ngồi đối diện với chỗ tôi ở bàn kế bên là một cô bé độ 4-5 tuổi có đôi má bầu bĩnh, mặc chiếc váy hoa ngắn với hai ngoe tóc cũn cỡn ngộ nghĩnh. Một lát sau có ba mẹ con đi vào, vì đông người nên cậu bé bị mẹ đẩy bắn vào trong nhà, đang mếu máo thì nghe tiếng cô bé gọi to rất mừng rỡ: " Lâm ơi, Lâm ơi!" Thế nhưng bạn Lâm, một cậu bé cũng trạc tuổi cô bé ( chắc học cùng lớp mẫu giáo ) chỉ quay lại nhìn mà chẳng nói năng gì. Ba mẹ con ngồi đối diện ở bàn tôi nên tôi có dịp quan sát đôi bạn trẻ rất kỹ. Cô bé từ bàn của mình cứ chăm chăm nhìn cậu bé với nụ cười he hé nhưng cậu bé lại giả vờ như không thấy. Tuy nhiên, lúc phở bê đến, cậu bé lại chẳng chịu ăn ngay mà cứ quay lại nhìn cô bé, nhìn rất lâu, nhất là khi cô bé bị mẹ đánh vào tay vì tội cầm đũa không đúng cách khiến cô bé suýt khóc nhưng chắc cô đã phải kìm lại giọt nước mắt của mình vì không muốn khóc trước sự chứng kiến của một " bạn trai". Cô bé ăn xong trước, đứng dậy đi về với mẹ, trước khi đi cô còn hồn nhiên vẫy vẫy tay với bạn: " Chào Lâm", nhưng cả lần này nữa, bạn Lâm cũng chẳng một câu chào đáp lại. Bọn con trai vốn ngốc nghếch và ngờ nghệch ngay từ khi còn bé tí như thế đấy, tôi đoán vậy.

Khi người ta nhỏ, người ta ngây thơ như vậy đấy, gọi tên bạn trai mà người đó không đáp lại vẫn rất vô tư và dù bị mẹ mắng khi ra về vẫn không quên chào bạn bằng giọng lanh lảnh dễ thương. Nếu đó là một cô gái, chắc hẳn cô ấy chả bao giờ dám gọi váng tên bạn trai ở chỗ đông người như thế. Khi người ta nhỏ, người ta có thể vuốt má bạn trai khi ta thích, ta có thể mút chung một que kem hay một cái kẹo mút rất chi là tình tứ, ta có thể phát xít không thèm chơi với một cậu bạn nếu vô tình một hôm nào đó ta bắt gặp cậu bạn đó cắn chung một quả ô mai với cô bạn thân nhất của ta... Khi người ta nhỏ, người ta còn có quyền làm nhiều việc mà người lớn không được phép làm như nghịch ngợm, chạy nhảy nô đùa đến toát mồ hôi hột với bạn bè, chọc ghẹo người nọ người kia, thậm chí phá phách một chút cũng chẳng sao. 

Tôi vẫn nhớ một bộ phim của điện ảnh Liên Xô cũ tôi xem từ ngày nhỏ có tựa đề: " Mẹ ơi con không muốn trở thành người lớn." Tôi không nhớ chi tiết bộ phim đó như thế nào nhưng hình như là cả gia đình nhà nọ ra sân bay để đi đâu đó nhưng cuối cùng chú bé nhân vật chính trong phim bị lạc mất và gây ra rất nhiều chuyện phiền toái cũng như vui nhộn cho mọi người xung quanh. Sau rốt cha mẹ cậu cũng tìm được cậu và câu cuối cùng cậu nói cũng là cảnh khép lại bộ phim: " Mẹ ơi con không muốn trở thành người lớn." Một bộ phim rất nhộn và có thể khiến cho bất cứ cô bé cậu bé nào cũng thèm muốn được vào ở vị trí của cậu ấy.

Gần đây, tự dưng tôi lại có một sở thích rất chi " teen" là mỗi khi đi nhà sách tôi thường tìm mua và đọc những cuốn truyện thiếu nhi nước ngoài cả trong nguyên bản tiếng Anh hay đã được dịch sang tiếng Việt như: " Pippi tất dài", " Lại thằng nhóc Emil", " Secret garden", " Nhóc Nicolas", "Alice in the wonderland", " Peter Pan", " Mít Đặc cùng các bạn"... Đọc truyện, tôi không thể nén được những lúc cười thành tiếng một mình chỉ vì các nhân vật đều rất hiếu động, nghịch ngợm với những trò chơi hết sức tinh quái nhưng bọn chúng đều hết sức thông minh và tốt bụng. Và ít nhất trong số đó có một chú bé không bao giờ chịu lớn là Peter Pan và một cô bé không muốn lớn là Pippi tất dài. Thật ngộ nghĩnh những ước mơ trẻ con ấy nhưng cũng vô cùng hiện thực. Có phải ước mơ cứ mãi là trẻ thơ là ước mơ của tất cả mọi người không? Cũng có lẽ vì thế mà tất cả người lớn chúng ta đều yêu trẻ thơ đến vậy, như nhìn thấy ở lũ trẻ tuổi thơ của chính mình...

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

Nghệ thuật từ bỏ


 


Bạn cần bao nhiêu thời gian để quên một người? Có ai đó nói rằng người ta chỉ mất một giây để thích  ai đó, mất một giờ để yêu ai đó nhưng phải mất cả cuộc đời để quên ai đó. Đây có phải là điều dối trá nhất trên đời này không? Để yêu một người không phải là điều dễ dàng nhưng để quên một người thì lại càng khó khăn hơn và dường như là không thể.


Nếu nói về nghệ thuật từ bỏ thì có lẽ một đứa trẻ con còn nắm vững điều này hơn người trưởng thành rất nhiều. Một đứa trẻ con thường khóc để đòi người lớn đáp ứng những yêu cầu của nó, khi người lớn càng ra sức dỗ dành thì đứa trẻ lại càng khóc to hơn cho đến khi yêu cầu của nó được đáp ứng thì thôi. Tuy nhiên, khi người lớn bỏ đi và tảng lờ những yêu sách của nó thì nó sẽ nhận ra nếu có khóc nữa cũng vô ích và sẽ dần dần nín khóc. Còn người lớn chúng ta thì sao, ta thường cứ cố bám lấy một điều gì đó ngay cả khi điều đó không còn hữu hiệu, không còn khả thi nữa. Càng lớn, ta càng không biết cách làm thế nào để từ bỏ một điều không còn thuộc về ta hay không còn hữu ích với ta nữa.


Trong kinh doanh, nghệ thuật từ bỏ là một nghệ thuật rất quan trọng. Nếu như một yếu tố nào đó không còn phù hợp nữa thì cần phải loại bỏ hay thay thế bằng những yếu tố khác phù hợp hơn. Nếu như một công việc kinh doanh chỉ toàn thua lỗ và không có hướng cải thiện tích cực thì điều quan trọng là dù lỗ cũng nên từ bỏ công việc kinh doanh đó. Nhiều người vì quá tiếc công sức và tiền của đã bỏ ra mà không dám từ bỏ để cuối cùng thất bại thảm hại.


Có vẻ tình yêu là thứ người ta khó từ bỏ nhất hay khó chấp nhận việc từ bỏ nhất. Không ai giải thích nổi tại sao khi tình yêu đã chấm dứt thì hình ảnh của người ấy vẫn còn rất sâu đậm trong lòng một ai đó. Thậm chí ngay khi hiển nhiên là người ấy không còn thuộc về mình nữa thì trí óc cố chấp vẫn cứ tưởng tượng ra một ngày nào đó tình yêu sẽ quay trở lại. Ngay cả nếu như không còn chút hy vọng thì cũng thật khó để quên đi một người. Đâu biết rằng có thể việc mình không muốn từ bỏ quá khứ sẽ đầu độc những mối quan hệ trong hiện tại. Thế mới nói con người dùng nửa đầu cuộc đời để làm những việc ngu ngốc và dành nửa đời người còn lại để làm cho cuộc đời mình đau khổ vì những điều ngu ngốc mình đã gây ra. Đáng lý ra con người không cần phải học quá nhiều thứ cao siêu mà chỉ cần nắm vững nghệ thuật từ bỏ thôi thì có lẽ đã hạnh phúc hơn gấp nhiều lần rồi.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

Được và mất

Trong cuộc sống, chả biết thế nào là được và mất. Ngày hôm nay ta được, ngày mai ta mất là chuyện bình thường. Ngày hôm nay ta có tiền, ngày mai ta mất tiền. Ngày hôm nay ta có người yêu, ngày mai ta mất người yêu. Ngày hôm nay ta thành công, ngày mai ta thất bại. Ngày hôm nay ta vui, ngày mai ta lại buồn. Ngày hôm nay ta còn sống, ngày mai ta chết... Nếu ai muốn biết rõ cái cảm giác được và mất thì cứ lên sàn chứng khoán là biết ngay, chỉ sau một cái khớp lệnh là một số người được và một số người mất, một số người cười và một số người khóc. Hay như trong thảm họa sóng thần Ấn Độ Dương cuối năm 2004 ở châu Á, cái khoảng cách giữa sự sống và chết, cái sự còn và mất mới mong manh làm sao, chỉ một con sóng tràn qua thôi mà trong phút chốc bao nhiêu người mất đi người thân, của cải, tài sản của cả một đời lao động, tích lũy cực khổ... Thế mới biết cái sự được của con người nó mới bèo bọt làm sao trước thiên nhiên hoang dại và thần bí.


Nói làm sao cho hết cái sự " tái ông thất mã " ở đời, trong cái rủi có cái may, trong cái phúc có cái họa luôn luôn luân phiên nhau trong đời sống xã hội đang ngày đêm vận hành. Có người ngày hôm qua vui vì mới ký được một hợp đồng bạc tỷ nhưng ngày mai lại buồn vì con cái nghiện ngập hư hỏng. Có người hôm nay vui vì mua được một tài sản với giá hời nhưng ngày mai lại phải buồn vì mất đi một điều gì đó quý giá khác trong đời. Có người hôm nay buồn vì mất người yêu nhưng ngày mai lại vui vì nhờ thế lại gặp một tri kỷ khác... Cho nên mới nói khi ta mất một điều gì đó chưa chắc đã phải là tệ hại và khi ta được một cái gì đó chưa chắc đã là một điều may mắn. Khi một cánh cửa này đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra, chỉ có điều mình có tìm được cách để mở cánh cửa đó hay không thôi

.


Cho nên mới nói cuộc đời sắc sắc không không, mình nghĩ nó là cái gì thì nó là như thế. Đôi khi, vì ranh giới giữa cái được và cái mất quá đỗi mỏng manh nên mọi sự ở đời đều trở nên phù du và đều chỉ là hư vô. Cõi thiền lại trở thành cõi thực, ở trong đó ta có thể nhìn thấy chính ta đang thoát thai khỏi những nỗi buồn phiền của cuộc sống vật chất. Ở đó chỉ là một cõi tâm linh không vướng bận bởi sự được và mất, ở đó mọi người đều bình đẳng như nhau, ở đó không có niềm vui hay nỗi buồn mà chỉ là một nỗi bình an trải dài đến vô cùng. Đó mới chính là cái đích cuối cùng của cuộc sống.

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

Tình yêu và tình dục

Điều đó thật là khó chịu, khi nghĩ rằng người mình yêu ngủ với một người khác. Có thể đó là một sự tra tấn còn dã man hơn cả nỗi đau đớn về thể xác, hơn cả những nỗi đau đớn tinh thần khác. Nó như một mũi dùi sắc nhọn cứ xoáy mãi, xoáy mãi vào óc ta; nó như cái cảm giác xát muối vào một vết thương chưa liền miệng; nó độc địa như thủy ngân mỗi ngày đầu độc ta, giết ta chết dần chết mòn trong nỗi buồn tủi của cảm giác thất bại chua cay...


Tình yêu, cũng như một orgasm ( điểm cực khoái ) rất khó đoán định và nắm bắt. Nó đến bất chợt vào lúc ta không thể ngờ tới nhất hoặc có khi sẽ không bao giờ tới. Ta cũng không thể chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho việc chào đón nó bởi vì ta không thể biết nó sẽ đến chính xác vào lúc nào và trong hoàn cảnh nào. Nhiều khi, nó lại như một trò đùa, lởn vởn đùa giỡn với ta, có lúc tưởng chừng như ta đã nắm bắt được nó nhưng rồi nó lại ra xa ta, nó đến rồi đi bất chợt, nó làm con người ta mệt mỏi, nó làm con người ta kiệt sức để rồi không hiểu ta đã từng có nó bao giờ hay chưa. Tình yêu, đó là khi não ta tiết ra một chất gì đó khiến cho ta có cảm giác thèm muốn sở hữu hơn bao giờ hết. Đó không hẳn là sở hữu một con người mà nó vô hình hơn rất nhiều, đòi hỏi sở hữu một tâm hồn. Người ấy đang ở đâu, đang làm gì, đang nghĩ gì, người đó có đang nghĩ tới ta như ta đang nghĩ tới người đó không???


Tình dục không tình yêu, đó là một trò chơi. Tình dục có tình yêu, đó là địa ngục, bởi đi kèm theo nó là sự đòi hỏi sở hữu về cả tâm hồn và thể xác một cách tuyệt đối. Nếu như ta không yêu một ai đó thì ta đã không bao giờ có khái niệm hay hoài nghi về một thứ gọi là lòng chung thủy ở trên đời. Tại sao khi ta bắt đầu yêu một ai đó, ta lại có cảm giác muốn người đó phải thuộc về ta hoàn toàn, nhất là về mặt tâm hồn, và ta có cảm giác đau đớn như xé da thịt khi phải chia sẻ người đó về mặt thể xác với ai đó? Lúc trước, có thể ta chẳng quan tâm người đó là ai, người đó đã yêu ai chưa, người đó có bao nhiêu người tình cũng chẳng quan trọng đối với ta nhưng khi ta đã yêu một người, bỗng dưng mọi thứ thay đổi đến chóng mặt mà chính bản thân ta cũng không kịp nhận ra. Bỗng dưng ta quan tâm tới tiếng thở dài của người đó, một giây phút im lặng, một ngày biệt tăm không lời hỏi han... Tất cả trở nên một thứ thuốc độc ngấm vào tâm hồn ta, lan tỏa trong mỗi tế bào của ta khiến cho ta có thể hạnh phúc và đau khổ tùy theo mỗi xúc cảm hay sự tưởng tượng của chính ta.


May mắn thay những người luôn đạt được orgasm. May mắn thay những người có lòng tin tuyệt đối vào tình yêu của mình. May mắn thay những người sinh ra đã không hề biết đến khái niệm ghen tuông. Đáng ghen tị thay những người không bao giờ có trí tưởng tượng quá xa so với những gì chính mắt trông thấy. Có lẽ họ sẽ được hạnh phúc hơn những người sẵn sàng buồn chỉ vì một cử chỉ bất thường nhỏ nhặt nhất của người mình yêu.


Có một ngày ta phải gọi một cuộc điện thoại để nói rằng người đó có thể làm bất kỳ thứ gì người đó muốn với bất kỳ ai trừ việc cùng lên giường...

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

Dịu dàng là dịu dàng ơi

" Thân em như hạt mưa sa


Hạt vào đài các hạt ra cánh đồng."


Tôi đã gặp người con gái ấy, câu đầu tiên tôi thốt ra đó là: " Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi". Tôi đã gặp nhiều người con gái dịu dàng hiền thục nhưng quả thật đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với một người con gái ngoan hiền, nhu mì và dịu dàng quá chừng như thế này. Phải nói sao cho hết sự ngưỡng mộ của mình trước sự dịu dàng của người con gái đó, một cô gái gốc Huế, mang quốc tịch Nhật Bản, tốt nghiệp ngành y tại Đại học Harvard ( Mỹ ) và hiện đang làm việc tại Việt Nam? Một cô gái thông minh và quá đỗi dịu hiền, từ cách đi đứng đến nói năng, cư xử... tất cả, tất cả đều toát lên một vẻ nhún nhường và có giáo dục. Cô ấy kể ở Nhật Bản, phụ nữ luôn đi sau đàn ông và khi đã là một thói quen thì đó cũng chính là niềm tự hào của họ. Mà phải nhìn cách cô ấy cư xử với người bạn trai của mình thì mới thấy sự lễ độ và yêu thương đến nhường nào.


Thế nhưng, cô cũng chỉ là tình nhân của anh ấy thôi, anh là một doanh nhân thành đạt, đã có gia đình, vợ con và không hề có ý định từ bỏ vợ con để sống với cô. Và cô, một người sống tự lập, có nguồn gốc gia đình danh giá, có công việc và kinh tế rất tốt vẫn chấp nhận trở thành một phần nhỏ trong cuộc sống của anh, không hề đòi hỏi và từ ánh mắt cô nhìn anh, từ cử chỉ cô âu yếm anh đều thể hiện một niềm kính phục và yêu thương vô bờ. Người ấy đáng để cô kính trọng và tôn thờ cả cuộc đời? Ôi, tình yêu làm sao ai biết được. Cô ấy nói khi mà không thay đổi được thực tế đã và đang tồn tại thì mình nên chấp nhận và vui vẻ sống cùng nó. Đối với cô, có được tình yêu của anh và có những giây phút bên anh, được chăm sóc yêu chiều anh là mãn nguyện lắm rồi. Nghe cô nói thế, tôi lại tự hỏi mình có yêu ai nhiều đến mức sẵn sàng làm tình nhân của người ta mà chẳng đòi hỏi một thân phận nào không nhỉ? Và mình cũng có sẵn sàng cả đời nấp đằng sau cái bóng của một người đàn ông không? Câu hỏi khó trả lời lắm đấy. Ngày xưa thường rất ngưỡng mộ phụ nữ Nhật Bản, có những người học hai bằng đại học chỉ để ở nhà nuôi dạy con cái và đã từng nghĩ sẽ sống như thế nếu gặp người phù hợp. He he...


Ôi đàn bà, trừ những người dám dũng cảm sống một mình cả đời còn tất cả dù là người mạnh mẽ đến cỡ nào thì cũng đều phải phụ thuộc vào đàn ông. Nếu may mắn gặp được người đàn ông tốt, cả đời cũng được sung sướng lây, nếu không may mắn gặp phải người chồng tệ bạc thì cả đời cũng bất hạnh không biết dường nào mà kể. Vì thế mới có câu ví thân phận người phụ nữ giống như hạt mưa rơi, cùng chung một hoàn cảnh xuất thân nhưng số phận lại khác nhau khi rơi vào những nơi khác nhau. Đó là duyên và cũng là số của mỗi người đấy thôi...

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

Bùn bùn nghĩ vớ vẩn chơi.

Khi bạn yêu ai quá nhiều, bạn thường có xu hướng đánh mất bản thân mình bởi vì mọi việc bạn làm, mọi suy nghĩ của bạn lúc nào cũng chỉ hướng về phía người ấy. Nhưng nếu bạn yêu người ta quá ít, bạn lại thường có cảm giác bực mình bởi khó chịu trước quá nhiều tình cảm người đó dành cho bạn. Điều khó khăn là làm thế nào cân bằng được tình cảm giữa hai người để có một hạnh phúc trọn vẹn nhất, không ai kiểm soát ai và không ai bị kiểm soát.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

Vẻ đẹp đàn ông

Hôm nay là 8/3, ngày Quốc tế phụ nữ, một ngày đặc biệt để tôn vinh chị em phụ nữ trên toàn thế giới nên tản mạn một chút về phụ nữ và đàn ông. Người ta thường nói vũ khí mạnh nhất của phụ nữ là " lạt mềm buộc chặt ", chỉ cần những cử chỉ nhẹ nhàng, dịu dàng mà có thể điều khiển được người đàn ông mạnh mẽ nhất, có thể thao túng cả một quốc gia lớn mạnh chỉ bằng nụ cười của mình, có thể làm khuynh gia bại sản của một người đàn ông chỉ bằng một cái liếc mắt đưa tình... Sức mạnh của đàn bà ghê gớm như thế, vậy đàn bà hay đàn ông là phái mạnh? Cái đó có lẽ hạ hồi phân giải, nhưng cái mạnh của phụ nữ lại chính là vẻ yếu đuối, mềm mại của họ chứ không phải sự cứng rắn, cương cường. Thế mới biết đàn bà thật lợi hại và mới có câu nói " Đàn bà muốn là trời muốn".


Lại bàn về vẻ đẹp đàn ông, đó là mình chợt nhớ đến một bài viết bàn về chủ đề này. Không nhớ chi tiết lắm và không nhớ tên tác giả, viết lại và có edit đôi chút. Đó là viết để tự răn mình và cũng răn những người phụ nữ khác nếu muốn có được hạnh phúc với một người đàn ông:


" Che chở người bạn khác giới là vinh quang của đàn ông. Thích Phi ( thời Tiền Hán ) không xinh đẹp nhưng hễ gặp vua ( Lưu Bang ) là thút thít, lo lắng nên luôn được vua che chở. Trái lại, hoàng hậu nhan sắc, tài giỏi, cơ mưu nhưng lại hay phản bác vua nên bị vua căm ghét, đầy vào lãnh cung.


Sự tôn nghiêm của đàn ông là điều mà đàn bà phải biết và phải nhớ. Khi đang yêu nhau, nếu nàng nói với chàng rằng: " Anh không đáng mặt đàn ông" thì tình yêu có nguy cơ sẽ TAN VỠ. Trong gia đình, nếu bà vợ có ý hạ bệ sự tôn nghiêm của chồng ( nhất là trước mặt các con và bạn bè ) thì có thể bị ăn một cái tát.


Những người đàn bà khôn ngoan luôn biết giữ gìn sự tôn nghiêm của chồng và luôn tỏ ra mình là kẻ yếu, lúc nào cũng cần được che chở, giúp đỡ. Đó mới thật là SỰ VÔ ĐỊCH của đàn bà ( lạt mềm buộc chặt ). Tây Thi không cãi Phù Sai một câu nào, luôn nép mình vào Phù Sai như tựa vào một cây đại thụ, thế mà được tất cả.


Khổ mấy cũng chịu được, đau đớn mấy cũng chịu được nhưng nhục thì không chịu được là vẻ đẹp của đàn ông. Đàn ông có thể khóc vì thương người khác nhưng không thể khóc vì tự thương mình. Giọt nước mắt tủi thân ấy là giọt nước mắt đàn bà.


Nếu lấy vợ vì tiền, vì tài sản của vợ thì đó không phải là đàn ông, trăm người thì cả một trăm bị vợ xỏ mũi, sai khiến, bảo cười là cười, bảo hắt hơi là phải hắt hơi.


Đàn ông nếu biết thế nào là vẻ đẹp của đàn ông sẽ đàn ông hơn.


Đàn bà nếu biết thế nào là vẻ đẹp của đàn ông sẽ HẠNH PHÚC hơn."

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

Tản mạn về cái chết.

Những ngày này, hay nghĩ nhiều về cái chết. Tự hỏi lòng mình rằng mình có sợ chết không? Đôi khi câu trả lời là có, đôi khi là không. Chính vì không sợ chết nên khi đi trên những cây cầu mây lắt lẻo cũ nát được nối trên những mỏm núi chênh vênh, ở dưới là dòng thác nước đang gào thét mà lòng không một mảy may sợ hãi; vì không sợ chết nên khi đi trên một con thuyền đơn sơ chẳng chút lo lắng dù mình bơi thật tệ. Chính vì không sợ chết nên càng những lúc hiểm nguy lại càng cảm thấy bình tĩnh và thản nhiên. Nhưng đôi khi nỗi sợ lại rất mơ hồ và vu vơ, khi đang đứng dưới vòi nước nóng của hoa sen, khi giữa đêm khuya choàng tỉnh dậy bởi một cơn đau, khi đi trên đường... Nỗi sợ hãi một cái chết bất ngờ đến thật vô căn cứ và vớ vẩn nhưng đôi khi lại là sự ám ảnh khó giải thích.


Người ta vẫn nói cuộc sống chỉ là cõi tạm còn cõi chết mới là vĩnh hằng mà sao người ta lại sợ cái chết đến vậy? So với sự tồn tại của vũ trụ này, sự sống của một con người có là bao, chỉ như một hạt bui, mà có khi còn không bằng một hạt bụi, một hạt micro bụi nào đó thôi. Vậy mà ai cũng cố bám vào cõi tạm và chẳng ai muốn trở về cõi vĩnh hằng sớm cả. Các tôn giáo người ta cũng thường nói rằng con người khi chết đi nếu tốt ( nhất thiết phải là nếu tốt cơ đấy ) thì sẽ được lên thiên đàng hoặc lên cõi niết bàn. Người ta vẽ ra một cảnh thiên đường đẹp rực rỡ vậy mà chẳng ai mong muốn được lên đó sớm cả, ai cũng muốn sống càng lâu càng tốt. Vậy thì cuộc sống ở đâu tốt hơn, chắc ai cũng một lần được biết, chỉ có điều nếu biết rồi lại chẳng có cơ hội nói cho những người khác còn sống biết được. Cho nên đó mãi mãi là một điều bí ẩn to lớn đối với loài người. Mà có khi, con người nghĩ rằng đằng nào thì mình cũng biết "nó" ( cái chết, thiên đường hay địa ngục ) là cái gì nên tội quái gì mình phải biết sớm cơ chứ, cứ sống đi đã.


Nhớ cuốn " Lược sử cái chết " của Kenvin Brockmeier, một cuốn sách rất lạ và thú vị nói về một cuộc sống sau cái chết, trước khi con người ta chết hẳn. Cuốn sách đó dựa vào quan niệm của nhiều xã hội châu Phi cho rằng còn một thế giới của người chết đang sống bởi nhiều người sau khi lìa trần vẫn chưa hoàn toàn chết vì họ còn sống trong ký ức của những người đang sống. Sau khi người cuối cùng biết về người chết đang sống đó chết đi thì người đó mới trở thành người chết thực sự. Cuốn truyện đó, kết cục thật buồn thảm vì cuối cùng mọi người đều bị một loại virus nào đó tiêu diệt, và khi Laura, người phụ nữ còn sống sót duy nhất lìa đời thì thế giới đó bỗng dưng tan biến đi như một làn khói...


Đôi khi, tôi tự hỏi, chết là như thế nào? Có phải giống như khi hồn lìa khỏi xác, như trong phim " Hồn ma " không? Nó có giống như khi tôi ngồi thiền quá tập trung và linh hồn tôi rời khỏi thể xác phiêu du lơ lửng trên không? Tự hỏi mà chẳng bao giờ có câu trả lời chính xác được vì mình đâu có biết nó như thế nào. Nhưng nếu nó giống như vậy thì cũng chẳng có gì đáng sợ hãi lắm nhỉ, chỉ như một cuộc rong chơi mới thôi mà. Thể xác sẽ mất đi nhưng linh hồn sẽ còn sống mãi, tôi đã bắt đầu tin vào điều đó.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

Yêu một người có cần một lý do nào không?

Hôm trước đọc lại bài phỏng vấn " Chồng Phi Thanh Vân kể xấu vợ " trên báo vnexpress.net, có câu hỏi là nếu không nhờ đến dao kéo, Phi Thanh Vân vẫn còn là cô gái " ngực phẳng, hở lợi, răng chòi " thì anh có dám yêu lấy cô ấy làm vợ không, chồng cô ấy đã có một câu trả lời rất mơ hồ, đại ý là đó là một giả thiết không có thật nên không chắc sẽ có chuyện yêu đương xảy ra... Chuyện đó cũng là lẽ thường tình thôi, nhất là người ta vẫn hay nói " gái ham tài, trai ham sắc ". Nếu chỉ là thích thì có thể người ta thường thích những người đẹp đẽ và tài giỏi nhưng tình yêu lại có những lý lẽ riêng của nó mà không ai có thể ngờ tới được.


Đôi khi, ta yêu một người mà không cần phải có một lý do cụ thể. Tình yêu đến bất ngờ không ai đoán trước, đó là giây phút ta bất chợt gặp mắt ai đó đang nhìn, đó là khi hai người trao nhau nụ hôn dài bất tận tưởng chừng không kết thúc, hay tình yêu là nỗi nhớ không nguôi khi đã chia xa...? Ta yêu một người đâu cần biết người đó như thế nào, giàu hay nghèo, già hay trẻ, cao hay thấp, địa vị xã hội ra sao...? Chỉ biết yêu là yêu thôi, vì tình yêu có một chút bốc đồng và mù quáng nên nếu phải xét đến những yếu tố trên thì tình yêu có phần quá tỉnh táo mất rồi.


Nhớ có lần nói chuyện về tình yêu trong phim " Titanic" với một ông bạn người nước ngoài, ông ấy bĩu môi lắc đầu nói rằng trong thực tế không có những tình yêu kiểu thế, nghĩa là một cô gái xinh đẹp, địa vị xã hội cao sẽ chẳng đời nào lại đi yêu một anh chàng cầu bơ cầu bất không xu dính túi như vậy. Có nghĩa là tình yêu lãng mạn đó chỉ có thể tìm thấy trên phim ảnh mà thôi... Cãi nhau, tranh luận một hồi rồi lại cười xoà với nhau thôi. Chẳng khẳng định điều gì và cũng chẳng cố bênh vực điều gì bởi vì mỗi người có cái nhìn khác nhau về tình yêu. Chỉ định nói về một tình yêu thuần tuý, yêu chỉ để mà yêu, yêu là rung động cao nhất của trái tim, không hề nghĩ đến một kết cục nào đó, không hề nghĩ bắt buộc phải dẫn đến hôn nhân, không hề nghĩ tình yêu đó sẽ dẫn đến thiên đường hay địa ngục. Một tình yêu nguyên thuỷ, thì cần gì biết người đó là như thế nào, giống ta hay khác ta?


Đã bao giờ bạn yêu đến đau thắt lòng một người nào đó chưa? Đã bao giờ bạn yêu ai đến mức nhìn thấy người đó mà bạn cảm thấy như nghẹn lời không thốt ra được một câu nói chưa? Nếu câu trả lời là có thì bạn đã hiểu tình yêu thực sự là gì. Còn nếu không thì xin lỗi là bạn không hiểu tình yêu là gì đâu, tranh luận chỉ thêm phí lời. Yêu một người đâu vì họ có bất cứ điều gì mà chỉ vì họ là chính họ thôi. Yêu một người là yêu bản thân con người họ chứ không phải vì tất cả những thứ họ khoác trên người hay những gì ở bên ngoài con người họ. Yêu một ai đó, không phải ta sẽ tốt hơn hay xấu hơn mà cuộc sống chắc chắn có ý nghĩa hơn. Yêu một người, có thể ta sẽ buồn hoặc vui và chắc chắn một điều ta không còn là ta như trước khi ta yêu người đó nữa. Đó có thể là sự kỳ diệu của tình yêu mang lại nhưng cũng có thể là tai hoạ do tình yêu gây ra. Niềm hạnh phúc, lẽ sống và thậm chí cả cuộc sống của một con người đôi khi lại chỉ phụ thuộc vào việc ta yêu một người nào đó... Thế mới biết, ngoài cái rộng lớn mông lung của vũ trụ, con người cũng quá nhỏ bé trước một thứ dường như vô hình mà lại có quyền năng siêu việt, đó là tình yêu.


Nếu mất đi tình yêu, con người còn lại được gì?