Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm tuổi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm tuổi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Tuổi thơ tôi - Thế giới dưới đáy sông.

Con sông Lạch Tray uốn khúc cắt ngang thành phố. Dòng sông nước chảy đỏ quạch phù sa lượn lờ bao bọc các khu phố dài và rộng. Sông ơi, mày chảy về đâu?

Ở một khúc sông, có một cây cầu nho nhỏ, cong cong mọc lên, phía bên kia cầu có một ngôi nhà nho nhỏ nằm giữa một mảnh vườn to to, trong ngôi nhà nho nhỏ có một cô bé không nhỏ mấy đó chính là tôi, híc.

Ngày ngày, tôi đi bộ đi học. Mỗi ngày ít nhất hai lần vượt qua cây cầu đó để tới trường rồi về nhà, ròng rã suốt thời cấp I và cấp II. Và chính từ những lần đi bộ như thế đã khiến cho trí tưởng tượng vốn đã rất phong phú của tôi ngày càng phát triển. Hồi đó tôi có một cô bạn thân, vừa ở cùng xóm lại vừa học cùng lớp nên hôm nào hai đứa cũng đi học và về học cùng nhau ( cô ấy giờ lại là giáo viên tiểu học ở chính ngôi trường cũ của bọn tôi ngày ấy.) Bọn tôi đã cùng nhau xây dựng lên cả một thế giới ở dưới đáy sông, nơi đó có một lâu đài nguy nga tráng lệ cùng với nhà vua, hoàng tử và công chúa... Mỗi ngày trên đường từ trường về nhà, chúng tôi lại bổ sung những chi tiết mới cho câu chuyện của mình, nào là công chúa xinh đẹp ra sao, nào là chàng hoàng tử cầu hôn công chúa thế nào, nào là nhà vua cầm quân đi dẹp giặc ngoại xâm và chiến thắng trở về..., những chi tiết đó thường được chúng tôi lấy từ vô vàn những cuốn truyện cổ tích mà hồi đó chúng tôi hay đọc, nhất là cuốn "Nghìn lẻ một đêm". Chúng tôi còn bổ sung kho vàng bạc châu báu của nhà vua bằng cách mỗi ngày đều ném một thứ gì đó đèm đẹp mà chúng tôi nhặt được ở dọc đường đi xuống sông như mảnh chai mảnh sành hay một viên đá có màu sắc rực rỡ nào đó, híc

...

Bây giờ mỗi lần về nhà, tôi thường bắt xe về đến bên kia cầu rồi đi bộ qua cầu để về nhà. Mỗi lần đi trên cây cầu đó lòng tôi lại bồi hồi những kỷ niệm thuở bé thơ. Cây cầu Niệm bây giờ lan can không còn là bê tông cốt sắt như trước kia mà thay vào đó là lan can sắt. Nhớ ngày bé, mỗi lần đi học về hoặc buổi tối lên cầu chơi hóng mát thường có một vài đứa nổi máu yêng hùng chạy băng băng trên chiếc lan can đó. Tôi cũng nhiều lần đi thử hoặc ngồi trên thành cầu hóng gió nhưng quả thực trong lòng hơi run vì sợ nhỡ có đứa nào chơi ác ẩy mình xuống sông thì tiêu luôn vì hồi đó tôi không biết bơi

.

Dòng sông bây giờ dường như cũng không hiền hòa như xưa vì đã có thêm rất nhiều tàu nhỏ và xà lan hàng ngày chạy qua đó làm náo động cả một dải sông dài. Và thuyền chài, những chiếc thuyền nan ngày ấy giờ trôi dạt nơi đâu? Nhớ ngày nhỏ trên khúc sông ấy thường dập dìu thuyền chài bắt cá, cả gia đình sống chen chúc trong một chiếc thuyền con, hàng ngày nấu nướng, tắm giặt, ngủ nghỉ đều chỉ trong một không gian nhỏ xíu đó thôi. Con cái thuyền chài thường không được đi học hoặc nếu có đi học thì cũng phải nghỉ học sớm vì họ nghèo. Vậy mà hồi đó, nhìn những đứa trẻ tự do như ngọn sóng, hàng ngày bơi lội tung tăng như rái cá, giúp cha mẹ quăng lưới bắt tôm cá, tôi lại thấy có một vẻ lãng mạn nào đó và ước sao được sống một cuộc sống tự do như chúng.

Thỉnh thoảng trong những lần đi học về dừng chân nghỉ trên cầu, nhìn thấy lũ con cái thuyền chài dưới sông, chúng tôi lại ngứa miệng đấu võ mồm với bọn chúng. Chúng tôi hay trêu chọc bọn chúng là: "Thuyền chài ăn cá cụt đuôi. Đến khi nước cạn lấy ... mà ăn."

Bọn nhóc đó cũng không vừa, bắc loa miệng chửi lại chúng tôi. Đến khi bố bọn chúng ở trong thuyền ló đầu ra, bọn tôi mới vội vàng ù té chạy, vừa chạy vừa cười ré lên...

Dòng sông và cây cầu ấy ghi dấu bao kỷ niệm của tôi. Sau này khi lớn lên đi học cấp III xa hơn nên đi học bằng xe đạp, ít có dịp đi bộ qua cầu, hơn nữa việc học hành bận bịu nên cũng không mấy khi có thời gian lên đó chơi. Lên cấp III, bạn và tôi cũng không còn học cùng lớp nữa và chúng tôi cũng dần quên câu chuyện tưởng tượng dưới đáy sông, chỉ thỉnh thoảng gặp nhau nhắc lại và cười vui. Bây giờ nhớ lại, thấy cũng là một câu chuyện tưởng tượng thôi nhưng trí tưởng tượng hồi đó sao trong sáng đến lạ kỳ, nó theo chúng tôi hết thời cấp I và gần hết thời cấp II mà chúng tôi vẫn luôn hứng thú với câu chuyện đó cho đến tận khi chấm dứt tuổi thơ

.

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Tuổi thơ tôi - Cáy cáy còng còng.


Nhà tôi ở gần sông, khi xưa tôi bé nhà cửa còn rất thưa thớt và hoang vắng chứ không sầm uất và nhộn nhịp như bây giờ. Cả một vùng đất rộng lớn toàn những cánh đồng bỏ hoang và hồ ao nằm san sát nhau. Mỗi khi mưa xuống, ếch nhái thi nhau kêu ộp oạp ran trời rất vui tai. Ngày mưa cũng như ngày nắng, mùa đông cũng như mùa hè, luôn luôn có những người làm nghề đánh dậm hoặc bắt cua bắt cáy kiếm ăn ở đó.


Bọn trẻ chúng tôi hồi ấy, chẳng bao giờ phải lo kiếm miếng ăn nhưng suốt ngày rủ nhau rong chơi trên những cánh đồng và hồ ao gần nhà. Tuy chơi nhưng chúng tôi cũng thích bắt những con cua con cáy về nấu canh bởi vì cua và cáy ngày đó nhiều vô kể. Cáy làm hang ở cả trong vườn, thậm chí đôi khi chúng còn thảnh thơi lang thang trên sân nhà, cứ như thể không hề biết đến nỗi hiểm nguy bị tóm cổ bất cứ lúc nào. Mùa hè, cáy rửa sạch, bỏ mai, giã lọc nước nấu với mùng tơi, rau đay, thêm quả mướp hương luôn là món ăn tuyệt vời nhất.


Những con còng còng, lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy ở bất cứ đâu nữa. Chúng chẳng bao giờ được bán ở chợ bởi vì không ai ăn còng còng bao giờ. Chúng rất đặc biệt bởi thân hình nhỏ bé và đôi càng to quá khổ với những màu sắc sặc sỡ rất đẹp. Tôi vẫn thường ngạc nhiên và ngưỡng mộ rất nhiều con vật đỏm dáng đó. Chúng đỏm dáng và cẩn thận từ cách đào hang làm tổ. Không giống như loài cáy hôi thường rất xuề xoà trong việc đào hang, hang của còng còng thường nhỏ hơn, trơn nhẵn, gần như thẳng đứng và chúng thường chọn những nơi đất rất cứng để đào hang. Chính vì cách đào hang này mà bắt còng còng bao giờ cũng khó hơn đào cáy rất nhiều. Chúng cũng thính nhạy hơn loài cáy nên chỉ cần thoáng thấy bóng người là chúng đã thụt vội vào hang trốn biệt. Để bắt còng phải rất nhanh nhẹn và bất ngờ, đợi cho tới khi chúng mon men ra khỏi hang khá xa rồi bất ngờ bịt lỗ hang chúng sẽ không có chỗ mà thoát thân... Bọn trẻ con xóm tôi hay bắt còng còng về chơi và khoe với nhau những con có đôi càng to và đẹp nhất, màu sắc rực rỡ nhất. Con thì có đôi càng màu đỏ chói như lửa, con thì có đôi càng màu xanh như ngọc, con thì có đôi càng màu lấp lánh đủ màu...


Sau này, khi tôi lớn lên và đi xa, tôi mới nhận ra một điều là thiên nhiên thật tuyệt vời khi ban tặng cho các loài những món quà vô giá. Đó là những màu sắc mà ở xưởng vẽ của bất kỳ người hoạ sỹ nào cũng không thể sánh bằng, giống như màu sắc trên đôi càng của con còng còng bé nhỏ.

Tuổi thơ tôi - Chuồn chuồn cắn rốn.

Có đứa trẻ nào chưa từng được nghe câu đồng dao " Chuồn chuồn cắn rốn bốn ngày biết bơi"? Giờ đây tôi vẫn thường mỉm cười mỗi khi vô tình nghe ai nói câu nói đó. Nó gợi cho tôi nỗi nhớ về một thời trẻ con vô tư và khờ dại. Tuổi thơ tôi, nghe người lớn nói " Chuồn chuồn cắn rốn, bốn ngày biết bơi", tôi dại dột tin và dại dột làm theo, không dưới vài lần.


Ngày xưa ấy, khi con người còn sống giữa thiên nhiên nhiều và khi cây cối còn rậm rạp xum xuê, chuồn chuồn đông vô kể. Những ngày hè không biết chuồn chuồn ở đâu bay về đầy khoảng sân vườn ngợp nắng. Những con chuồn chuồn thân vàng óng, những cái cánh mỏng manh xoè rộng duyên dáng, những cái đầu nghênh nghênh ngộ nghĩnh. Những chú chuồn chuồn ớt đỏ như quả ớt chín luôn là mục tiêu săn đuổi của lũ trẻ con bởi giống chuồn đó đẹp hơn và hiếm gặp hơn những loại chuồn khác. Những chú chuồn chuồn kim bé tí xíu như những cái kim khâu thường không được để mắt tới bởi chúng quá mỏng manh yếu ớt. Chuồn chuồn đá có màu giống như viên đá vôi màu xanh, tuy nhỏ bé nhưng trông rất mạnh mẽ, dũng mãnh. Nhiều nhất vẫn là loại chuồn chuồn thường, màu ghi xám có đôi chỗ màu đen, đôi mắt tinh nhanh đảo như hòn bi ve mỗi khi có đứa trẻ con rón rén lại gần, giơ tay định bắt. Chúng đợi cho đứa trẻ đến thật gần mới bất ngờ bay vù đi, để lại đứa trẻ đứng ngẩn ngơ dưới cái nắng hè.


Hiếm gặp và khó bắt nhất bao giờ cũng là loại chuồn chuồn ngô hay còn gọi là chuồn chuồn chúa bởi vì chúng rất to và khoẻ, phải to gấp hai ba lần loại chuồn chuồn bình thường. Trông bề ngoài chúng cũng dữ tợn và hùng hổ rất xứng với cái tên chuồn chuồn chúa. Để bắt được chuồn chuồn ngô thì thường không thể dùng tay bởi chúng rất tinh khôn và nhanh nhẹn mà phải dính bằng nhựa thông. Một cây tre dài chỉ cần dính một chút nhựa thông ở đầu đã trở thành một  thứ công cụ bắt chuồn chuồn rất hiệu quả. Tôi vẫn nhớ câu thơ bọn trẻ thường trêu chọc nhau mỗi khi ai đó dùng tay bắt chuồn " Chuồn chuồn có cánh thì bay, có thằng cu tí thò tay bắt chuồn." Dường như chú chuồn chuồn nghe thấy và hiểu tiếng bọn trẻ, nó nghiêng đầu nghe ngóng rồi bay vụt đi, để lại đằng sau tiếng cười vỡ oà trong cái nắng hè oi ả.


Ngày nhỏ, thấy bọn trẻ trai trong xóm kéo nhau ra sông ra ao tập bơi, tôi thích lắm nhưng không dám. Thấy người lớn nói cho chuồn chuồn cắn rốn là biết bơi, tôi cắn răng cho chuồn cắn rốn, đau điếng, đôi khi đau đến trào nước mắt nhưng vẫn cố chịu, hy vọng sẽ sớm biết bơi. Cho chuồn cắn rốn rồi thì lội xuống ao vùng vẫy nhưng vẫn thấy chìm nghỉm, lại bắt chuồn cho cắn rốn, hết lần này đến lần khác. Vẫn chẳng thể nào nổi được. Tôi ơi, dại dột và ngây thơ quá đỗi, cho đến giờ trình độ bơi lội vẫn chỉ hơn lúc mới tập tí xíu thôi. Sau này biết chỉ là những lời nói vui nên càng thương nhớ tuổi thơ của mình nhiều lắm.

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2008

Tuổi thơ tôi - Trèo cây bắt bướm.

Trẻ con thường chẳng mấy khi ngủ trưa. Có lẽ bởi cuộc sống dưới đôi mắt một đứa trẻ có quá nhiều điều thú vị đang chờ đợi được khám phá. Ở ngoài kia có biết bao nhiêu niềm vui thú, bao nhiêu điều kỳ lạ, chúng đáng giá hơn một giấc ngủ trưa nhiều chứ, tại sao phải mất thời gian cho việc ngủ trưa nhiều đến thế? Cho nên bọn trẻ con mỗi khi bị bố mẹ bắt ngủ trưa thường chỉ giả vờ nhắm mắt cho đến khi vừa đến giờ thức giấc là lập tức vùng dậy, tỉnh như sáo sậu và sẵn sàng cho những cuộc đi chơi rong ruổi quên cả giờ về.


Tuổi thơ tôi, những trưa hè oi ả, nằm giả vờ nhắm mắt đợi bố mẹ ngủ say rồi len lén ngồi dậy, khẽ khàng mở cửa để chạy theo  tiếng gọi hấp dẫn của những trò chơi và đám bạn đang đợi tôi ngoài ngõ. Thường là một cuộc hành trình ngẫu hứng kéo dài từ trưa cho tới khi chiều muộn, khi hoàng hôn dần nhạt nắng và khi các nhà đang lục tục chuẩn bị cho bữa chiều.


Tuổi thơ tôi, theo bạn bè trèo cây hái quả ven đường. Những quả xoài xanh, những quả ổi chín vàng ươm, những quả roi đỏ ửng trong nắng, những quả trứng cá chín mọng đỏ thơm lừng... được chúng tôi thu lượm được từ những cuộc hành trình đó và coi như những chiến lợi phẩm quý giá vô cùng. Những chiến lợi phẩm đó là phần thưởng đền bù xứng đáng cho những lần trèo cây đến rách toạc cả áo quần, những lần ngã đến sứt da chảy máu, những lần ba chân bốn cẳng chạy trốn khỏi những con chó nhà hung hăng dữ tợn hoặc những lần bị chủ nhà bắt được và doạ cho phát khóc vì tội dám trèo cây hái trộm quả...


Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không thể nào quên được vị ngon ngọt của những trái cây chiến lợi phẩm ngày đó. Xoài xanh hái được đem về chấm muối ớt, xúm xít ngồi, vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay và chua đến ê cả răng mà sao ngon đến thế. Những trái trứng cá nhỏ tí nhưng rất thơm và ngọt một thời đã là món ăn vô cùng ưa thích của tôi. Ưa thích đến nỗi tôi đã từng tự hỏi rằng tại sao người ta lại không làm kem bằng loại quả có hương thơm rất độc đáo ấy. Nếu có, chắc hẳn tôi đã là một fan hâm mộ nồng nhiệt rồi.


Tuổi thơ tôi, đuổi bướm hái hoa. Ngày xưa ấy, mỗi khi xuân tới hè sang, từng đàn bướm ở đâu kéo về bay lượn trên những bông hoa đang khoe sắc dưới nắng vàng. Có biết bao nhiêu loài bướm đủ màu sắc, rực rỡ hơn cả những đóa hoa, chúng khiến tôi mệt nhoài vì chạy đuổi theo để bắt. Những con bướm bắt được, tôi đem về ép vào trang vở để khô rồi thường thì sẽ quên mất. Đến một hôm nào đó vô tình giở lại trang vở cũ, những bụi phấn trên cánh bướm lả tả rơi xuống tôi mới giật mình vì sự lãng quên của mình. Nhìn những xác bướm khô héo ấy, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ bắt bướm để ướp khô nữa. Những cánh bướm rập rờn trong nắng thật duyên dáng và đáng yêu mà sao khi bị ép khô lại trở nên vô hồn đến vậy. Có lẽ bởi những cánh bướm đó chỉ đẹp và có hồn khi được ở giữa thiên nhiên, ở trong môi trường thân quen của chúng, được nô giỡn với hoa cỏ và gió trời, được thoả sức khoe sắc giữa đất trời. Cho nên, tôi đã để chúng được tự do thoả sức bay lượn và khoe sắc với đời những gì đẹp đẽ nhất và đáng yêu nhất, như những tinh tuý ban tặng cho loài người và cho trái đất này vậy.

Tuổi thơ tôi - Đồng dao và những trò chơi tuổi nhỏ.

Một lần, trong chương trình truyền hình, tôi nghe thấy một bài hát đồng dao dành cho trẻ con từ rất lâu rồi:


" Thẻ cá mè


Đè cá chép


Tay nào đẹp thì đi bẻ ngô


Tay nào to thì đi dỡ củi


Tay nào nhỏ thì hái đậu đen


Tay lọ lem thì xấu xấu lắm


Mau đi về đi rửa tay cho sạch."


Trong lòng tôi bỗng trào lên nỗi nhớ êm dịu về tuổi thơ của mình, một tuổi thơ gắn liền với những bài đồng dao và những trò chơi dân gian, những thứ mà giờ đây dường như không còn tồn tại nữa trong cuộc sống hiện đại nữa.


Tuổi thơ tôi, gắn liền với những trò chơi như trò chơi chuyền. Này chuyền một, một đôi, này chuyền hai, hai đôi, này chuyền ba, ba đôi... Mùa hè, tỉ mẩn chọn những thanh tre đã được phơi khô, vót thành mười thanh chuyền nuột nà và xinh xắn. Mẹ đi chợ về mua được cân cà pháo, chọn quả cà to nhất và già nhất làm quả tung. Tôi với bạn bè xúm xít ở hiên nhà mát rượi có thể say sưa chơi suốt cả buổi chiều.


Có những bài đồng dao và những trò chơi đã ăn sâu vào trí nhớ tôi mà có lẽ suốt cả cuộc đời này tôi không bao giờ quên được.


" Đi kiểm chúa na,


Đi cà chúa kiểm,


Bắt con kiểm già


Đi hái lá mơ,


Đi xơ lá cải,


Một tay cầm cái,


Một tay cầm quân,


Ông lão đánh đòn


Giơ tay kiểm điểm".


Có thể những bài đồng dao tôi hát thủa nhỏ chỉ là một biến thể của những bài đồng dao gốc, chính xác hơn nhưng đối với tôi và bạn bè ngày ấy điều đó đâu có quan trọng gì lắm. Chúng tôi hát và chúng tôi chơi, trong những đêm trăng tụ tập với nhau ngoài vỉa hè đường phố hay những khu đất trống trải chưa được xây dựng.


Vẫn nhớ như in những lần chơi thả đỉa ba ba: " Thả đỉa ba ba, chớ bắt đàn bà, phải tội đàn ông..." hay những lần chơi Rồng rắn lên mây: " Rồng rắn lên mây, có cây núc nác, có nhà hiển minh, hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không?" Những lời lẽ trong các bài đồng dao đó, hồi nhỏ tôi không hề biết ý nghĩa nhưng vì nó rất đơn giản và mộc mạc nên thật dễ nhớ. Những trò chơi đó cũng không chút phức tạp cầu kỳ, nó mang lại tiếng cười và niềm vui không dứt cho những đứa trẻ là chúng tôi ngày đó.


Tuổi thơ tôi, lê la đất cát, chơi trò tìm kim. " Kim kỉm kìm kim, nhà ai mất chó sang nhà tôi mà tìm". Tuổi thơ tôi, dắt tay nhau đi trong đêm trăng, nhìn bóng mình dưới đất, chơi trò Dung dăng dung dẻ.


" Dung dăng dung dẻ,


Dắt trẻ đi chơi,


Đến ngõ nhà trời,


Gặp cậu gặp mợ,


Cho cháu về quê,


Cho dê đi học,


Cho cóc ở nhà,


Cho gà bới bếp,


Ù à ù ập


Ngồi xập xuống đây."


Những tiếng cười trong trẻo của tuổi thơ ấy sẽ còn vang vọng trong ký ức tôi mãi mãi.


 

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008

Tuổi thơ tôi - Hoa cỏ dại.

Mỗi khi nhớ đến một quãng tuổi thơ, có một thứ thường tràn ngập trong ký ức của tôi, đó là những đoá hoa dã thảo, loài hoa cỏ dại hay mọc bên vệ đường ở những vùng ngoại ô hay trên mỗi triền đê ở một vùng quê nào đó.


Ngày ấy nhà tôi thuộc vùng ngoại ô, nơi còn rất hoang sơ với những cánh đồng bỏ hoang và những bụi hoa cỏ dại mọc um tùm bất cứ nơi nào ít người qua lại. Trong vườn nhà cũng có rất nhiều hoa cỏ dại, chúng nằm xen kẽ giữa các luống rau. Những bông hoa bé tí xíu và có màu sắc nhạt nhoà nhưng với tôi chúng quá đỗi dịu dàng và duyên dáng. Tôi thường đi giữa những luống cây, tìm hái một bó nhỏ hoa dã thảo đem về cắm trong cái bình gốm đen nơi đầu giường. Những bông hoa dại thường chóng tàn nhưng tôi vẫn yêu chúng thật nhiều, như yêu chính tuổi thơ bình yên và dung dị của mình.


Những chiều mùa hè rảnh rỗi, tôi thường hay lang thang trên những triền hoa cỏ dại mọc bạt ngàn xung quanh nhà tôi ở. Tôi thích để mặc cho những hạt hoa bướm dại hay hoa cỏ may bám đầy gấu quần rồi lại ngồi xuống tỉ mẩn gỡ từng hạt hoa thả bay theo gió. Tôi hay ngậm những quả cây tanh tách trong miệng rồi nghe cảm giác thú vị của hai chiếc vỏ quả vỡ lách tách trong miệng mình. Tôi có thể ngồi hàng giờ bên một bụi hoa xấu hổ, trêu ghẹo chúng, xem chúng khép nép những chiếc lá mỗi khi tôi chạm nhẹ trên những lá cây. Những bông hoa xấu hổ màu tím xinh xinh thường khiến tôi có cảm giác như đang nhìn ngắm một cô gái thật nhu mì e lệ... Tôi thích chân trần chạy trên những đám cỏ mịn, nghe cái mát lạnh của đất ngấm vào da thịt, thích hái một ôm những bông hoa cỏ dại mà tôi cũng không biết tên, thích hái những cây cỏ gà để chơi chọi gà với chúng bạn, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong hoàng hôn tím lịm.


Những ngày lang thang của tuổi thơ, tôi đã biết yêu những loài hoa nhỏ bé và khiêm nhường cũng như yêu những điều dung dị và mộc mạc xung quanh tôi. Tôi cứ hồn nhiên sống giữa thiên nhiên như thế, không hề biết rằng tôi có một tuổi thơ giàu có và đẹp đẽ biết nhường nào. Cái thiên nhiên giản dị ấy như ăn vào máu thịt của tôi, là một phần trong con người tôi. Để có lúc tôi đã ngỡ ngàng khi nghe một người bạn nói rằng tôi cũng giống như loài hoa cỏ dại, bình dị và có sức sống mãnh liệt, dẻo dai. Lúc ấy tôi đã muốn cười to lên bởi chính tôi đã không nhận ra sự so sánh đó và bởi vì sự so sánh đó thật chính xác biết bao.


Chính trong giây phút đấy, tôi cũng biết rằng tôi yêu tuổi thơ của tôi và tôi yêu cuộc sống này biết bao nhiêu.

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2007

Một chút kỷ niệm ấu thơ

Buổi sáng tỉnh dậy, nghe tiếng chim hót ríu rít đằng sau nhà. Cảm thấy lạ lùng làm sao. Cũng lâu rồi mới được nghe tiếng chim hót buổi sớm mai. Nhớ những ngày ở nhà và nhớ những ngày trẻ thơ biết bao. Nhớ rất nhiều vườn cây ở nhà và chẳng hiểu sao lại nhớ nhất cây xoan mặc dù phải gần hai chục năm rồi nhà không trồng xoan nữa. Mẹ thường bảo trồng cây đấy nhiều muỗi lắm nên chặt đi từ lâu mất rồi.

Nhớ cây xoan mỗi khi mùa xuân về nở bung từng chùm hoa trăng trắng tim tím với hương thơm hăng hắc khó quên. Rồi cùng với những trận mưa phùn cuối xuân, từng lớp hoa xoan rụng đầy dưới gốc cây. Hoa xoan rụng và mùa hè sắp đến. Mùa hè, tôi với chị M. hay chơi nhảy ngựa dưới gốc xoan. Rồi chơi trò đuổi bắt, chơi trốn tìm… Chơi trong vườn rất thích vì những tán cây đã làm dịu đi cái nắng mùa hè rất nhiều. Chơi chán lại trèo lên cây ổi, tìm những quả chín vàng và thơm nhất để ăn. Mỗi khi muốn ở một mình, tôi vẫn thường trèo lên cây ổi, ngồi vắt vẻo đọc sách hay đơn giản chỉ nằm trên một cành thật lớn và ngắm trời ngắm đất… Cây ổi đó bây giờ cũng không còn nữa. Và có rất nhiều thứ khác cũng không còn nữa. Giá như cứ mãi là trẻ thơ, cứ mãi được chơi những trò chơi dưới những tán cây trong vườn nhà như thế thì hay biết mấy.