Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài hát yêu thích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài hát yêu thích. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Moon river

Tôi nghe "Moon river" từ khi xem "Breakfast at Tiffany" và kể từ đó tôi cũng phải lòng bản nhạc này. Trong phim có cảnh Audrey Hepburn ôm cây đàn guitar bé xíu vừa đánh đàn vừa hát nhưng thú thực tôi vẫn thích nghe nhạc không lời hơn. Tìm trên mạng thấy bản nhạc được rất nhiều người chơi với nhiều loại đàn khác nhau nhưng tôi vẫn thích nghe version này hơn cả, tiếng violin mượt mà trên nền nhạc guitar tạo cảm giác mơ màng lắng dịu như đang lướt đi trong dòng sông trăng êm ái. 

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Trăng chiều



Sáng tác: Đặng Hữu Phúc


Nắng chưa kịp tàn
Nắng buông dịu dàng từng tia nắng mong manh
Ánh sao mặt hồ phiá đông nhạt nhòa lời ai thoáng xa xôi
Bóng em ngời sáng đóa hoa màu trắng khi trăng chiều lên
Đến đây thầm kín, giấc mơ màu tím bước chân hoàng hôn.


Cầm tay em nói hàng mi chợt uá
Chiều vương trong mắt, vầng trăng dịu êm
Cầm tay em nói mùa thu thần tiên
Vầng trăng trong vắt lời ru bình yên.


Tiếng chuông lặng dần trái tim chợt buồn
Mùi hoa sữa trong sương lướt qua nụ cười
Bóng mây cuộc đời thêm chiều nhớ thêm nhớ mênh mang
Bóng em ngời sáng, đóa hoa màu trắng khi trăng chiều lên
Đến đây thầm kín, giấc mơ màu tím bước chân hoàng hôn.

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

Love is all around

Mỗi lần nghe bài hát " Love is all around" mình lại nhớ đến phim " About a boy" hay phim " Love Actually" do Hugh Grant thủ vai. Đơn giản bởi vì trong những bộ phim đó có bài hát ấy. Và cũng bởi vì mình vô cùng ưa thích anh chàng diễn viên người Anh điển trai này nên mình đã xem một cơ số tương đối nhiều phim vừa lãng mạn vừa hài hước do anh ấy đóng. Ở những bộ phim hài đó thường có một " happy ending" cho nên mình cũng như hầu hết mọi phụ nữ trên thế giới đều thích xem, nó đem đến tiếng cười và cảm giác nhẹ nhàng trong lòng, không giống như cảm giác nặng nề sau khi xem các thể loại phim hành động hay kinh dị.


" Love is all around" - tình yêu ở quanh ta, đó là thông điệp mà bài hát đem lại cho người nghe và đó cũng là điều các bộ phim " About a boy", " Love actually" hay " Four weddings and a funeral", " Notting hill"... do chàng Hugh Grant thủ vai chính muốn nói với chúng ta. Cho nên khi các bạn muốn có cảm giác yêu cuộc đời hơn thì nên xem phim của chàng đóng nhé 

.

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009

Đêm nằm mơ phố



Sáng tác: Việt Anh


Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.


Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng


Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô cùng.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh


Đâu hay một hôm gió mùa thu


 

 

Mỗi lần nghe bài hát này lại nhớ rất nhiều những đêm ở quán cafe đó, những đêm không ngủ được ngồi một mình bên máy tính, cứ nhìn vô thức mãi vào màn hình; những đêm nằm trên đệm nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài mái hiên; những đêm hoang hoải trằn trọc sau một cuộc chơi không biết đến ngày mai; những đêm buồn và cô đơn đến tận cùng. Những lúc đó thường nghe thấy rõ nhất hơi thở của phố phường và của nỗi đau trong sâu kín trái tim mình.


Phải những ai cùng thức với phố, những ai đã từng đi dạo phố đêm vào cái giờ chuyển giao giữa ngày cũ sang ngày mới mới có thể hiểu nổi đêm phố là thế nào. Những hàng quán vỉa hè cô độc le lói ánh sáng điện vàng vọt, những người công nhân quét rác lặng lẽ những nhát chổi tre, những người ăn xin nằm hay ngồi co quắp bên lề đường, những đôi trai gái chở nhau đi chơi khuya, những ánh đèn đường sáng trắng và những con đường ban ngày tấp nập đến đêm lại dường như quá rộng và vắng lặng.


Những câu viết thật đẹp:


" Đêm đêm nằm nghe phố, trăng rơi nhòa trên mái


Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà


Anh như là sương khói, mong manh về trên phố


Đâu hay một hôm gió mùa thu"


Phố đêm, đèn hiu hắt, những đêm trăng nhạt nhòa, gió thu ùa tới, hoang lạnh và mơ hồ. Anh về trên phố, mong manh trong sương khói cô độc của mùa thu. Anh cô độc hay mùa thu cô độc? Lại nghĩ tới bài hát " Một mình " của nhạc sỹ Thanh Tùng. Bài hát ấy nhạc sỹ sáng tác về người vợ đã khuất của mình, em ra đi để lại anh một mình trong cõi đời này, mỗi lần nghe tôi lại một lần trào nước mắt vì nỗi thương cảm không tả nổi. Nỗi cô độc của một người đàn ông khi phải đi về một mình, có lẽ nó còn buồn và thương hơn nỗi buồn của người phụ nữ một mình gấp nhiều lần.


" Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng"


Đêm mùa đông lạnh cóng, sưởi bàn tay bằng bắp ngô nướng để lấy chút ấm lòng. Lang thang ngoài phố đêm tìm lại bình yên trong tâm hồn, một tâm hồn đã trầy xước bởi biết bao nỗi buồn, nỗi đau, nỗi cô độc. Có những đêm mùa hè, ngồi trên cầu Long Biên hóng gió và uống coctail, ngắm nhìn dòng sông khuya đen sẫm mà lòng bình yên đến lạ lùng. Những đêm có trăng, những nhịp cầu hiện lên rõ nét và cổ kính trong ánh sáng huyền diệu, xa xa, dòng sông lấp lánh ánh vàng, đẹp tuyệt vời mới thấy những đêm thức cùng phố thật đáng giá.



" Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô cùng.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh"


Những đêm dạo qua hồ Gươm rồi hồ Tây, sương giăng giăng rơi đầy trên mái tóc, để trong đêm nằm lại một mình nhớ da diết những kỷ niệm, những mong manh một cuộc tình. Những nước mắt đã đủ thấm đẫm gối và đã từng mơ một lần quên hết những kỷ niệm, quên hết quá khứ. Tình yêu là cái gì đó rất đẹp, rất mong manh dễ vỡ và rất buồn. Những tình yêu đến rồi đi, rồi " những người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ", cuối cùng cũng chỉ còn lại mình một mình thức cùng phố mỗi đêm về. Đêm phố, là người bạn và cũng là chứng nhân của nỗi cô độc trong cuộc đời ta.


 


 

 

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2009

Nuối tiếc muộn màng

Về đi em nói thêm chi muộn phiền
Về đi em khóc thêm nhiều đắng cay
Nói những lời gian dối
Yêu đương là vậy thôi
Ngày mai em là riêng em.

Nguời cho ta những đam mê ngọt ngào
Người cho ta biết yêu và biết đau
Sao nay lại thay đổi
Em vui cười lả lơi
Cùng ai trên con đường phố quen.

Giờ đã biết chỉ là hờn ghen vu vơ
Giờ nuối tiếc muộn rồi người đã xa tôi
Người về chốn ấy chôn vùi tình yêu sâu kín
Để lại trong tôi nỗi buồn hắt hiu một đời.

Về đi em nhớ em yêu thật nhiều
Về đây em trái tim này ước ao
Xin em đừng hờn dỗi
Yêu đương là vậy thôi
Ngày mai xin được chuộc lỗi

Ngồi ôm lấy những dư âm ngày nào
Một tình yêu chứa chan nhiều ước mơ
Sao nay lại thay đổi
Nơi đây một mình tôi
Chờ ai trên lối về vắng xa.


Tối nay tắt máy tính định đi ngủ sớm, thế nhưng xem tivi mãi mà không cảm thấy buồn ngủ. Chợt nhớ đến bài hát này của Đàm Vĩnh Hưng nên lại phải bật máy tính nên để tìm về nghe. Không hiểu sao cảm thấy rất buồn và khi nghe bài hát nước mắt tự dưng cứ ứa ra hai bên khóe mắt. Giọng hát của thằng cha này cũng thật lạ, cứ như muốn xoáy vào tận cùng nỗi buồn, nỗi đau trong sâu kín tâm hồn của người ta. Buồn nhất khi nghe đoạn này:


" Giờ đã biết chỉ là hờn ghen vu vơ
Giờ nuối tiếc muộn rồi người đã xa tôi
Người về chốn ấy chôn vùi tình yêu sâu kín
Để lại trong tôi nỗi buồn hắt hiu một đời"


Chỉ là hờn ghen vu vơ thôi mà sao buồn đến thế? Người đã xa, ôi nuối tiếc thật nhiều!!!

Nghe " Ngày không mưa " của Hồng Nhung


Mấy hôm nay trời mưa phùn sụt sùi hoài. Thi thoảng mới có ngày hửng nắng lên rồi lại những chuỗi ngày mưa nồm ẩm ướt. Thời tiết miền Bắc thất thường vậy mà tôi chẳng bao giờ rời xa nó được, có lẽ là thói quen, có lẽ là tình yêu cũng không chắc lắm.


Chiều mưa, giở lại đống đĩa thấy CD "Ngày không mưa" của Hồng Nhung. Khi cả căn phòng tràn ngập giọng hát trong vắt ấy cũng là lúc bao nhiêu cảm giác xưa cũ lại ùa về bên tôi. Nhớ những ngày mưa gió xa xưa, nằm nghe mãi những ca khúc này để mặc cho nỗi buồn xâm chiếm cả tâm hồn. Đĩa nhạc ấy, tôi mua đã lâu lắm rồi, từ gần chục năm trước. Đó là những bản tình ca mùa đông rất đẹp và da diết. Mười bài hát là mười lời tâm sự của người con gái đã từng yêu và đã ra khỏi tình yêu nhưng tình yêu ấy vẫn luôn lẩn khuất bên cô như một hoài niệm, như một nỗi ám ảnh mãi không nguôi.


Bối cảnh của bầu tâm sự là từ mùa thu vàng:


" Đã hết rồi ngày nắng chói chang


Lúa đã vàng chiều đã khói sương


Và đã hết rồi mùa bão với giông


Gió thu trong vườn vắng man mác hương đêm..."


( Tình yêu ở lại - Quốc Trung, Dương Thụ )



sang đến mùa đông, một mùa đông lạnh lẽo và rét buốt:


" Mùa đông, mùa đông


Bài hát ru nghe buồn không, buồn không


Bờ đê, bờ đê


Dài mãi những con đường quê, đường về quê..."


( Bài hát ru mùa đông - Dương Thụ )



Người con gái ấy, trong một đêm mùa đông, nhớ xót xa những kỷ niệm cũ:


" Nghe câu hát buồn, một đêm mưa tháng giêng


Mưa giăng trên bầu trời khuya vắng lặng


Xa nhau em mới hiểu, rằng thương anh xiết bao


Đã biết mất rồi, lòng em sao muốn gọi..."


( Một đêm mưa tháng giêng - Huy Tuấn )



Rồi nỗi xót xa ấy cất lên thành câu hỏi đau đến xé lòng:


"Vì sao lại chia tay? Vì sao chẳng trở về


Vì sao ngừng mê say, vì sao chẳng mãi mãi?"


( Họa mi hót trong mưa - Dương Thụ )



Có cái gì mãi mãi trong cuộc đời này không? Người con gái nào không một lần trong đời tự hỏi rằng tại sao lại chia tay, tại sao không thể yêu nhau mãi. Một câu hỏi không bao giờ có câu trả lời.


Người ấy đã ra đi rồi, chỉ còn cô ngồi lại một mình với câu hỏi:


" Anh giờ ở nơi chốn nào sao chẳng về với em


Có nghe lời âu yếm trái tim của em


Anh giờ ở nơi chốn nào có nghe bài hát xưa


Tiếng ca giờ than trách, trách ai vội vã..."


( Sao chẳng quay về - Quốc Trung )



Ôi, đàn bà muôn đời vẫn thế, luôn yêu dại khờ và si tình biết bao, bởi lẽ:


" Biết thế rồi sao tình vẫn khó quên


Đã yêu rồi trái tim này có anh thôi"


( Sao chẳng quay về - Quốc Trung )



Nhưng, hết mưa là nắng về, một ngày nắng lên, người con gái đó đã hồi sinh:


“ Đã qua rồi tháng mưa buồn


Xòe tay đón những tia nắng hồng


Và lại hát như thể đã yêu rồi


Và đôi mắt đã sáng ngời xuân”


( Ngày không mưa – Quốc Trung, Dương Thụ )



Và:


“ Đã hết buồn và hết vấn vương


Đã hết hờn giận hết nhớ thương


Và đã hết ngồi nhìn mãi bóng đêm


Sớm nay em lặng ngắm vệt nắng cuối thềm”


( Tình yêu ở lại – Dương Thụ )



Nắng về, đông qua, xuân tới mang theo niềm vui mới:


“ Gió cuốn mây đi ngày không có mưa


Một ngày ấm áp không mưa để nắng thơm


Lũ bướm bay về


Ríu rít chim về


Và tiếng hát bay về chan chứa tình”


( Ngày không mưa – Quốc Trung, Dương Thụ )



Và anh về, cùng nắng hè sang:


“ Những con đường bỗng vui là thế


Vì biết anh về lá xanh gọi gió hè


Rất yêu đời mấy ô cửa nắng


Vì biết anh về sớm nay cửa sáng ngời”


( Ngày anh về - Quốc Trung, Dương Thụ )



Một kết thúc có hậu nhưng sao hồn tôi mãi chơi vơi? Bởi ngoài kia mưa phùn vẫn cứ rơi mãi không thôi. Biết bao giờ nắng hồng mới trở về?



Thứ Ba, 10 tháng 2, 2009

Entry khoe hàng này


Một mai em đi

Sáng tác: Trường Sa

Ca sĩ: nguoihaiphongso1


Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười
Cho cuộc tình người, hẹn hò nhau đến kiếp mai
Đừng hận nhau nữa, lệ nào em khóc cho đầy
Tình đã mù trong sương khói, theo cơn gió lùa tả tơi.

Một mai em đi, ngày tháng bơ vơ giận hờn
Nhớ về tình người, buồn như con nước đã vơi
Lời nào gian dối để người đã lỡ một giờ
Một đêm nào em bỡ ngỡ, buông tay ngậm ngùi xót xa.

Cho nhau bao nhiêu yêu dấu bên cuộc đời này
Nên đôi tay không cầm, như nước đổ lạnh lùng
Kiếp nào yêu người, tình nào theo dấu chim bay
Gọi nhau suốt cơn mê này, khiến hao gầy phủ hết xuân xanh.

Một mai em đi, gọi gió tha mây về ngàn
Xin tạ lòng người, tình ta hư không thế thôi
Đời vui không mấy, niềm đau đã chín kiếp người
Làm đau khổ nhau thêm nữa, khi mai không còn có nhau?!

Entry này được lập ra với mục đích khoe hàng giọng hát của một người bạn thân của tớ. Bạn ấy là ca sĩ không chuyên nghĩa là ca sĩ tự do ấy mà, khán giả thường xuyên của bạn ấy là mấy con chó con mèo trong nhà. Bản thân tớ thấy bài hát này rất hay và người hát cũng hay mà các bạn nghe thử rồi nhận xét xem sao nhé. Nếu có khen thì đừng có tiếc lời mà nếu có chê thì nói nho nhỏ và nhè nhẹ thôi kẻo ca sĩ nghe thấy lại tủi thân thì tớ phiền lắm đấy. He he...

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

Bạn đã từng nghe "Song from secret garden" chưa?


Sẽ không bao giờ có thể diễn tả nổi tình yêu của tôi đối với bản nhạc " Song from Secret Garden" và những bản nhạc khác của ban nhạc " Secret Garden". Mỗi khi những bản nhạc này cất lên tôi lại thấy như đó chính là tiếng lòng tôi vọng lại, êm ả và dịu ngọt. Bài viết này tôi sưu tầm được trên mạng, post lên đây chia sẻ cùng mọi người, hy vọng có cùng cảm nhận.


Những giai điệu bí ẩn của Secret Garden



Bạn đang cần âm nhạc để xóa tan những căng thẳng và áp lực công việc thường ngày nhưng lại không muốn nghe nhạc cổ điển hàn lâm; hãy dành đôi phút để đến với khu vườn âm nhạc bí ẩn của Secret Garden.


Những nốt nhạc dịu êm như nhung, nhẹ nhàng như con suối nhỏ của nhóm nhạc new age này sẽ có ích với bạn nhiều hơn thuốc giảm stress…


Secret Garden gồm hai thành viên, được thành lập cách đây đúng mười năm (1994). Trước đó, Rolf Lovland (nam) đã được biết đến như một nhà viết nhạc xuất sắc nhất của Na Uy, từng đại diện Na Uy dự thi Eurovision 1985 và đoạt giải quán quân; còn Fionnuala Sherry (nữ), người Ireland, đã biết chơi violin từ khi lên tám và đã có thâm niên 10 năm trong dàn nhạc giao hưởng.


Với gương mặt khả ái, Fionnuala còn được nhiều lần xuất hiện trên các phim truyền hình của kênh truyền hình quốc gia Ireland. Ngoài ra, cô còn được mời ghi âm nhạc nền cho nhiều phim của Hollywood như The river runs wild, A room with a view và The mask. Chính tại đây cô đã tình cờ gặp được Rolf Lovland. Thế là một nhóm nhạc tài năng ra đời.


Mười năm hoạt động, Secret Garden đã chinh phục công chúng ở 80 quốc gia khác nhau chỉ với bốn album: Songs from a secret garden (1995), White stones (1997), Dawn of a new century (1999), Once in a red moon (2002) và một đĩa tuyển tập những tác phẩm xuất sắc Dreamcatcher - The best of Secret Garden (2001).


Mỗi album đều mang những nét độc đáo riêng; đáng chú ý nhất là đĩa White stones, được sáng tác dựa trên nội dung câu chuyện cổ tích Hai đứa bé tìm cha, với những dòng gửi đến người yêu nhạc ở đầu album: “Ngày xửa ngày xưa, có hai đứa trẻ nghe được cha mẹ mình bàn tính sẽ bỏ hai em trong rừng rậm vì họ không còn khả năng làm ra miếng ăn nữa. Hai đứa trẻ thông minh đã nhặt những viên sỏi trắng và rải trên đường đi. Đêm đến, ánh trăng chiếu sáng và những viên sỏi trắng hiện rõ trước mắt… và thế là câu chuyện về Hansel và Gretel tìm cha đã bắt đầu. Hãy xem mỗi khúc nhạc trong album như những viên sỏi trắng kia. Hãy lắng nghe và nó sẽ dẫn bạn vào khu rừng bí ẩn của riêng các bạn”.



Secret Garden đã khéo léo dẫn dắt người nghe vào từng tình tiết của câu truyện chỉ với ba nhạc cụ: trống, piano và violin. Cuộc hành trình đi tìm cha của Hansel và Gretel - hai nhân vật chính trong truyện - cũng sẽ khó phai trong tâm trí những ai đã một lần đọc qua và một lần được nghe Secret Garden kể lại bằng âm nhạc.


Tuy là nhà sáng tác nhưng Rolf đã hào phóng nhường cho Fionnuala giữ nhịp ở hầu hết các track trong album đầu tiên. Kết quả Songs from a secret garden đã thấm đượm những giai điệu hiền hòa, bí ẩn và sâu lắng như chính tên album - khúc nhạc từ khu vườn bí ẩn. Với lời đề tựa đầu album: “Đâu đó trong con người của chúng ta hiện hữu một khu vườn bí mật. Đó là nơi chúng ta có thể nương náu khi cuộc sống trở nên khắc nghiệt, nơi chúng ta có thể trầm ngâm và suy nghĩ. Nhiều năm qua, tôi đã đến khu vườn bí ẩn ấy của riêng tôi, mong rằng sẽ tìm ra được những giai điệu hài hòa. Những khúc nhạc trong CD này là những gì tôi góp nhặt được từ khu vườn ấy. Năm 1994, tôi đã gặp được nghệ sĩ vĩ cầm người Ireland Fionnuala Sherry, người đã cất lên tiếng hát trong những khúc nhạc của tôi”.


Rolf đã chứng minh sự hào phóng của mình là đúng đắn khi nhạc phẩm Nocturne, với giọng hát mang âm vực cao và trong trẻo của Fionnuala, đã mang về cho Secret Garden giải nhất cuộc thi Eurovision 1995.


Ở hai album Dawn of a new century và Once in a red moon, giọng ca ấm áp của Rolf, vốn được anh giữ kín nhiều năm, cũng bắt đầu được đưa vào đĩa nhạc. Với Dreamcatcher, The Prayer, Sona, hai giọng ca một trầm một bổng nhưng vẫn có thể hòa quyện vào nhau, quấn quít nhau như không thể chia cắt. Cũng không thể không kể đến You raise me up -khúc nhạc xoáy sâu vào góc cạnh tinh thần của tình bè bạn. Cũng không nên bỏ qua phút giây bình yên trong làn cỏ xanh mát và con sóng hiền hòa của biển cả với bản Greenwaves, hay cảnh bình minh sáng chói trong Gates of dawn.


Đến với nhiều nhạc phẩm khác, có cảm giác như Secret Garden “bắt” người nghe phải tự tìm tòi và khám phá khu vườn bí ẩn của họ. Và chỉ những ai mang cùng nhịp đập tâm hồn với Rolf và Fionnuala mới có thể hiểu hết cảm xúc mà họ ẩn giấu sau những nốt nhạc. Âm nhạc của Secret Garden, vì thế, giống như cỗ xe thần kỳ, đưa con người đến một thế giới, một khu vườn bí ẩn, nơi chúng ta không thể tìm thấy được thứ gì khác ngoài âm nhạc và sự thư thái về tinh thần.



Trích từ TuoiTre.com.vn


Thứ Tư, 26 tháng 11, 2008

How can I tell her about you?

Lobo


She knows when I am lonesome
She cries when i am sad
She's up in the good times
She's down in the bad
Whenever I am discouraged
She knows what to do
But girl...
She doesn't know about you.

I can tell her my troubles
She makes them all seem right
I can make up excuses
Not to hold her at night
We can talk about tomorrow
I'll tell her things that I want to do
But girl...
How can I tell her about you?

How can I tell her about you
Girl, please tell me what to do
Everythings seems right whenever I'm with you
So girl, won't you tell, how to tell her about you?

How can I tell her I don't miss her
Whenever I'm away
How can I say it's you I think of
Every single night and day
But when is it easy
Telling someone the truth
Oh girl, help me tell her about you.

How can I tell her about you
Girl, please tell me what to do
Everything seems right whenever I'm with
So girl, won't you tell, how to tell her about you?


Đây là một bài hát rất hay nói về mối tình tay ba. Một người con gái luôn hiểu người đàn ông ấy, cùng vui với niềm vui của anh, cùng buồn với nỗi buồn của anh. Người đàn ông ấy có thể nói với cô mọi chuyện, chỉ có một điều duy nhất là anh không yêu cô ấy mà lại yêu một người con gái khác. Anh băn khoăn không biết sẽ kể như thế nào với cô ấy về người con gái mà anh nhớ thương đêm ngày. Một chuyện thật buồn phải không và còn buồn hơn nữa nếu như mình là người thứ ba trong mối quan hệ tay ba ấy. Nếu bạn là người thứ ba thì bài hát này dành cho bạn đấy. Nếu bạn chưa từng là người thứ ba thì bạn không hiểu nổi nỗi buồn của người thứ ba đâu. Tôi đã từng là người thứ ba và luôn là người thứ ba cho nên tôi rất đồng cảm với người con gái trong bài hát. Thế giới rộng lớn mà sao lại chỉ có thể yêu được một người nào đó mà không phải là một người nào khác? Kỳ lạ!

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2008

Hush hush

Oooooh ooooh
I never needed you to be strong
I never needed you for pointin' out my wrongs
I never needed pain, I never needed strain.
My love for you was strong enough you should've known.
I never needed you for judgement
I never needed you to question what I spent
I never asked for help, I take care of myself, I don't know why you think you got a hold on me.
And it's a little in the conversations
There isn't anything that you can say.
And my eyes hurt, hands shiver, so look at me and listen to me because,

I don't want to
Stay another minute
I don't want you
To say a single word
Hush Hush, Hush Hush
There is no other way
I get the final say
Because
I don't want to
Do this any longer
I don't want you
There's nothing left to say
Hush Hush, Hush Hush
I've already spoken
Our love is broken
Baby Hush Hush

I never needed your corrections
On everything from how i act to what i say
i never needed words, i never needed hurt, i never needed you to be there everyday
I'm sorry for the way i let go
Of everything i wanted when you came along
But i am never beaten, broken, not defeated
I know next to you is not where i belong
And it's a little late for explanations
There isn't anything that you can do
And my eyes hurt, hands shiver, so you will listen when i say baby

I don't want to
Stay another minute
I don't want you
To say a single word
Hush Hush, Hush Hush
There is no other way
I get the final say
Because
I don't want to
Do this any longer
I don't want you
There's nothing left to say
Hush Hush, Hush Hush
I've already spoken
Our love is broken
Baby Hush Hush

No more words
No more lies
No more crying ooh ooh
No more pain
No more hurt
No more tryin' Oh Oh Yeah
Because

I don't want to
Stay another minute
I don't want you
To say a single word
Hush Hush, Hush Hush
There is no other way
I get the final say
Because
I don't want to
Do this any longer
I don't want you
There's nothing left to say
Hush Hush, Hush Hush
I've already spoken
Our love is broken
Baby Hush Hush

Yeah Oh
Hush Hush, Hush Hush
I've already spoken
Our love is broken
Baby.


Có những bài hát chỉ cần nghe một lần đã cảm thấy thẫm đẫm trong trái tim mình những cảm xúc đẹp đẽ, bài Hush hush là một trong những bài hát như thế,  mới nghe lần đầu tôi đã cảm thấy vô cùng yêu thích. Bài hát này chiều nay một cậu bạn quen trên mạng gửi cho tôi, nghe và cảm luôn, và cứ nghe đi nghe lại mãi. Dù cho lời lẽ, ngôn từ của bài hát không có gì quá đặc sắc, nói về một cuộc tình tan vỡ nhưng giai điệu của đoạn điệp khúc cứ mãi ngân nga trong lòng tôi ngay cả khi bài hát đã tắt rồi.

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2008

The day before you came.

Must have left my house at eight, because I always do
My train, Im certain, left the station just when it was due
I must have read the morning paper going into town
And having gotten through the editorial, no doubt I must have frowned
I must have made my desk around a quarter after nine
With letters to be read, and heaps of papers waiting to be signed
I must have gone to lunch at half past twelve or so
The usual place, the usual bunch
And still on top of this I'm pretty sure it must have rained
The day before you came

I must have lit my seventh cigarette at half past two
And at the time I never even noticed I was blue
I must have kept on dragging through the business of the day
Without really knowing anything, I hid a part of me away
At five I must have left, there's no exception to the rule
A matter of routine, I've done it ever since I finished school
The train back home again
Undoubtedly I must have read the evening paper then
Oh yes, I'm sure my life was well within its usual frame
The day before you came

Must have opened my front door at eight o'clock or so
And stopped along the way to buy some chinese food to go
I'm sure I had my dinner watching something on tv
There's not, I think, a single episode of dallas that I didn't see
I must have gone to bed around a quarter after ten
I need a lot of sleep, and so I like to be in bed by then I must have read a while
The latest one by marilyn french or something in that style
It's funny, but I had no sense of living without aim
The day before you came

And turning out the light
I must have yawned and cuddled up for yet another night
And rattling on the roof I must have heard the sound of rain
The day before you came.


Bài hát này là lời tự sự của một cô gái trước khi gặp được tình yêu của cuộc đời mình. Lời bài hát mô tả một cách rất chi tiết cuộc sống của cô, chính xác đến từng giờ, từng phút trên nền nhạc đều đều, buồn man mác.


Lời dịch:



Ngày anh chưa đến.

Ngày nào cũng thế, 8 giờ sáng là em ra khỏi nhà


Em biết chuyến tàu của em giờ đó là chuyển bánh


Trong khi tàu đi vào thành phố, em đọc vài tờ báo


Cái bài xã luận chết tiệt lần nào cũng làm em nhăn nhó


Em phải bắt đầu làm việc vào lúc 9 giờ 15


Một đống thư phải đọc, một đống giấy tờ phải ký


Mười hai giờ hơn em đi ăn trưa


Cùng một chỗ đó, với cùng những con người đó


Và lúc nào em cũng chắc chắn là trời sẽ mưa


Cái ngày anh chưa đến.



Mới 2 rưỡi chiều em đã hút đến điếu thuốc thứ bảy


Thế mà hồi đó em chẳng hề biết là em buồn, lạ thật


Em cứ kéo lê tấm thân mình từ ngày này qua ngày khác


Em giấu mình đi, vì em chẳng thực sự biết cái cóc khô gì


5 giờ là em biến rồi, chẳng bao giờ có ngoại lệ cả


Chỉ là vấn đề thời gian biểu thôi, từ hồi hết học em vẫn luôn làm thế


Chuyến tàu chiều lại đưa em về nhà


Trên đường về đương nhiên em đọc vài tờ báo chiều


Thế đấy, em chắc là cuộc sống của em rất ổn trong cái khung của nó


Hồi em chưa có anh


Em về đến nhà và mở cửa thì đã 8 giờ tối hoặc hơn


Trên đường về em đã mua một bữa tối với vài món Tàu bán sẵn


Em chén chúng một mình trong lúc xem TV


Hình như em chưa bỏ lỡ một tập phim Dallas nào đâu


Đồng hồ chỉ 10 giờ 15 là em đi ngủ


Em hay thiếu ngủ lắm, nên sớm như thế là em đã lên giường rồi


Em cũng đọc một tẹo trước khi ngủ, truyện của Marilyn French hay cái gì đó đại loại thế


Thật buồn cười là em chẳng có tí tẹo khái niệm nào về chuyện sống không mục đích cả


Ngày anh chưa tới ( em thế đấy)


Rồi em tắt đèn


Lại một đêm nữa rồi, em ngáp một cái dài rồi cuộn mình lại


Và em lắng nghe tiếng mưa rơi lách tách trên mái nhà


Cái ngày anh chưa đến...


Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008

Màu xanh trong nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn.

Tôi rất yêu những tác phẩm của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, một phần vì đó là những bản tình ca rất đỗi mượt mà, êm ái và thiết tha; một phần vì nhạc sĩ rất hay viết về một " tà áo xanh" nào đó. Tôi thấy ông lãng mạn, có một phần lãng tử và bởi một lẽ tôi cũng rất yêu màu xanh, màu của bầu trời thanh bình, màu của biển biếc, màu của đôi mắt những đứa trẻ thơ ngây và màu của một tâm hồn tĩnh lặng.


Đoàn Chuẩn còn hay viết về mùa thu, một mùa với bao mơ màng vương chút buồn hư ảo. Mở đầu bài " Gửi gió cho mây ngàn bay" là câu " Với bao tà áo xanh đây mùa thu". Rồi trong suốt cả bài hát luôn nhắc đến một " lá thư xanh" với " màu xanh ái ân", một thứ màu rất đỗi trừu tượng và mơ hồ, chắc không một hoạ sỹ nào có thể pha nổi mà lại rất thực, thực như " thu trần gian" vậy. Trong bài hát " Tà áo xanh" cũng có một đoạn:


" Em còn nhớ anh nói rằng
khi nào em đến với anh
xin đừng quên chiếc áo xanh
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có màu nào không phai
như màu xanh ái ân."


Lại là " tà áo xanh" và " màu xanh ái ân". Dường như với nhạc sĩ, màu xanh gắn liền với tình ái, với những lời hẹn hò yêu đương, với nỗi nhớ nhung sầu thảm... Trong bài " Cánh hoa duyên kiếp" có đoạn:


" Hẹn một ngày nao khi màu xanh lên tà áo,
Tình thương lên quầng mắt anh đón em về thuyền mơ."


Đến bài " Thu quyến rũ" thì nhạc sĩ cũng phải thốt lên rằng:


" Anh mong chờ mùa thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Màu áo xanh là màu anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ."


Hình như với nhạc sĩ, màu xanh còn trượng trưng cho một tình yêu rất xa vời và vô vọng, một tình yêu đơn phương, không được đền đáp, một mối tình buồn và đẹp như thơ...


Những tình khúc của Đoàn Chuẩn thường in đậm bóng dáng mùa thu Hà Nội, đó là những bài Gửi gió cho mây ngàn bay, Lá thư, Thu quyến rũ, Cánh hoa duyên kiếp, Tà áo xanh, Chuyển bến, Lá đổ muôn chiều... Tuy nhiên, tôi lại thích nhất bài hát duy nhất ông viết về mùa xuân, bài " Gửi người em gái". Mỗi khi những cầu hát đầu tiên được cất lên, tôi thường cảm thấy nao lòng:


" Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng
Hà Nội chờ đón tết, vắng bóng người đi, liễu rũ mà chi
Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê
Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
Đường phố vắng bóng đèn
Chạnh lòng tôi nhớ tới người em."


Chỉ vài nét chấm phá thôi mà sao như thể nghe thấy hơi thở mùa xuân đang thổi đằng sau, làm tung vài nhánh tóc tơ của người em gái bé nhỏ. Và bao giờ hình ảnh người con gái cũng được gắn liền với màu xanh, với những kỷ niệm thật đẹp:


" Nhưng một sớm mùa thu giữa khung trời tím ngắt
Nàng đi gót hài xanh
Người đi trong dạ sao đành
Đường xưa lối cũ ân tình nghĩa xưa."


Những nhạc phẩm ấy ra đời cách nay đã hơn nửa thế kỷ mà sao giờ đây nghe lại vẫn rung động lòng người đến vậy. Có phải bởi mùa thu muôn đời vẫn thế và tình yêu luôn là thứ ta tìm kiếm trong cuộc đời?



Thứ Tư, 1 tháng 10, 2008

Proud of you.

Buổi trưa không ngủ, mở " Proud of you", bản không lời ra nghe. Tiếng ghi ta thánh thót hoà quyện vào tiếng violon da diết, thăm thẳm khiến tôi có cảm tưởng như đang rơi tự do trong một hố sâu hun hút không có điểm chạm đáy. Có những khi lại như đang bồng bềnh trên những đám mây theo nhịp thăng giáng. Có khi là rộn ràng tiếng cười, niềm vui nhưng có khi lại thiết tha rưng rưng như muốn khóc.


Nhớ lần đầu tiên nghe bài hát này, trong quán Xônát Ánh trăng tận Mỹ Đình, cách nay đã ba năm hoặc có khi hơn. Quán vắng, rộng thênh thang, sân khấu nhỏ. Cậu bé ấy ôm ghita và mơ màng hát, dáng cao ngạo và lãng tử. Ngay từ những nốt nhạc đầu tiên cất lên, tôi đã bị bài hát ấy thu hút.


" Love in your eyes
Sitting silent by my side
Going on Holding hand
Walking through the nights"


Tình yêu đẹp nhất là tình yêu trong đáy mắt, một tình yêu không lời nhưng dường như nhìn vào mắt nhau ta thấy tất cả mọi yêu thương. Nếu yêu thật lòng đâu phải nhiều lời, chỉ lặng lẽ bên nhau, nắm tay nhau bước đi trên phố khuya, lắng nghe tiếng thở của đêm và tiếng trái tim mình đang thổn thức.


" Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind "


Tình yêu đó chỉ cần một vòng tay thật chặt và nó sẽ nâng ta lên tận trời cao. Có tình yêu, ta đã biết yêu bằng cả trái tim là như thế nào và tâm hồn ta mở rộng với cả thế giới bao la. Tình yêu ơi sao kỳ diệu đến thế.


" I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky
Stars in the sky "


Ta đang bay lên. Có phải tình yêu đó giúp ta bay bổng lên mây, ta có thể chạm tay tới thiên đường, nó khiến ta thăng hoa thành một con người khác, đẹp đẽ hơn, yêu đời hơn, tin tưởng vào cuộc sống hơn.


" Believe me I can fly
I'm singing in the sky
Show you the best of mine
The heaven in the sky
Nothing can stop me
Spread my wings so wide"


Tin rằng mình sẽ bay được và ta đang hát trên trời cao kia. Trong tình yêu, ta luôn xuất hiện với vẻ ngoài lộng lẫy nhất, với những gì tốt nhất của bản thân ta. Ta đang bay lượn trên không và không gì có thể ngăn cản ta xoè rộng đôi cánh hạnh phúc đang tràn ngập cả con người ta.


Có nhiều bài hát tôn vinh tình yêu nhưng bài hát này có một nét riêng, rất trong sáng và đáng yêu. Từ cái tiêu đề, " Tự hào về anh" đã thấy rất rõ điều đó. Em tự hào vì nhờ có anh em đã được bay bổng lên với tình yêu của mình và trước mắt anh em luôn đẹp nhất, rực rỡ nhất. Cảm ơn anh, cảm ơn tình yêu.


Hãy mở rộng lòng yêu thương và bạn sẽ được yêu thương.


Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Giai điệu tình yêu.

Khi bạn nghe một bài hát hoặc đọc một bài thơ nào đó, tự dưng bạn cảm thấy bài hát hoặc vần thơ ấy rất phù hợp với tâm trạng của mình. Hoặc đôi khi bạn cảm thấy bài hát hay vần thơ đó hay vô cùng, hay đến mức bạn không tả nổi tâm trạng của mình và bạn không thể dùng lời mà diễn tả cái hay đó được. Bạn cứ muốn nghe mãi, cứ muốn đọc mãi hoặc muốn chìm đắm trong những giai điệu êm mượt của nhạc, của lời, của âm điệu, vần luật... Có đôi khi bài hát hoặc vần thơ ấy gợi nhớ cho bạn về một ai đó hoặc một kỷ niệm nào đó đã qua, có thể là một kỷ niệm êm đềm, có thể là một kỷ niệm buồn bã...


Bài hát " Giai điệu tình yêu", anh N. gửi cho tôi từ hơn một năm rồi. Bài hát đó ca sỹ hát là ai anh còn không nhớ nổi. Lần đầu nghe tôi không thấy ấn tượng nhưng gần đây tôi mở ra nghe lại, thấy rất thích giai điệu và cả giọng ca sỹ nữa. Đoạn dạo đầu kéo violin thật da diết, mỗi khi nghe violin vẫn thường làm tôi buồn điên cuồng như thế. Mỗi lần nghe bài này tôi lại như nhìn thấy nụ cười của N. trong một buổi chiều êm đềm ở SG. Anh rất mập và tôi thường gọi trêu anh là " N. béo" mà anh cũng không giận. Tuy bằng tuổi nhưng tôi vẫn gọi là anh, khi anh không cười trông anh khó khó nhưng khi anh cười, nụ cười như bừng sáng cả khuôn mặt, rất duyên và có vẻ bẽn lẽn, trẻ trung sao đó. Khi nói chuyện với tôi anh vẫn có cái vẻ bẽn lẽn như thế tuy rằng anh rất hay nói chuyện vui khiến tôi cứ cười mãi không thôi.


Buổi chiều cùng anh đi cafe, quán vườn trên đường  Đinh Bộ Lĩnh rất rộng và nhiều cây cối, có một cái hồ nằm giữa vườn. Ở đây tầm chiều mỗi bàn người ta phải đốt một mẩu hương muỗi để xua muỗi. Tôi và anh ngồi một bàn bên hồ, nói chuyện, cười với nhau và ngắm chiều buông thầm lặng. Buổi tối, tôi theo anh đi diễn ở sân khấu ngoài trời TĐ, bạn bè anh nhìn tôi khen dễ thương rồi hỏi bạn N. là ca sỹ à. Híc.............. N cười nói bạn thân 30 năm mới gặp lại. He......... Tôi ngồi dưới xem, anh sợ tôi buồn nên nhắn tin nói ráng chịu đựng nghen. Anh thật là dễ thương biết bao và luôn khiến tôi cảm thấy nhẹ nhàng mỗi khi nghĩ đến...


Những người nghệ sỹ hoặc người có tâm hồn nghệ sỹ thường biết cách nói những câu chuyện vui khiến cho ta phải mỉm cười. Thế nhưng cuộc sống đâu chỉ toàn tiếng cười?

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2008

Ước mơ trong đời.

Sáng tác: Đức Trí
Thể hiện: Hồ Quỳnh Hương

Một ngày em mơ.. bao giấc mơ tươi đẹp
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ
Và đời cho em.. những nỗi đau vô bờ
Chờ anh đến xóa hết những đau thương

Ước mơ trong đời.. có ai đâu ngờ
Đôi khi sao quá xa xôi !
Vẫn mong một ngày, nắng lên xanh ngời
Ta bên nhau sánh đôi

Biết anh bây giờ.. chắc vẫn mong chờ
Thôi thì anh cứ mong chờ
Những phút vui nào.. có đến bao giờ
Yêu nhau trong mơ thế thôi...!

Hôm nay nghe rất nhiều lần bài hát này. Một bài hát rất tình cảm và da diết. Vẫn là một ước mơ nhỏ nhoi và bình dị mà sao thấy quá xa xôi. Như khi xưa đã từng hay nói câu " Wishing you were here now". Có đôi khi lời ước trở thành hiện thực nhưng hầu hết những ước mơ chỉ là giấc mơ không có thật mà thôi. Và vì thế mà đành chỉ yêu nhau trong mơ thôi sao? Buồn nhỉ.

Đời mỗi người đều chờ đợi một nửa phù hợp đến với mình. Cho nên cả cuộc đời chỉ là cuộc hành trình đi tìm cái nửa của chính mình. Có những người may mắn mới đi một quãng đường ngắn đã tìm thấy và sống với nhau hạnh phúc trọn đời. Có những người chọn nhầm cái nửa của người khác, cố gắn vào cuộc đời mình rồi đến nửa đường cũng rơi rụng mất mà thôi. Lại có những người dù biết là chọn nhầm rồi nhưng cố cắn răng chịu đựng cuối cùng cũng đi hết được quãng đường đời. Và có những người đi đến tận cùng cuộc đời cũng không tìm cho ra được cái nửa của mình, bởi vì họ không muốn nhận lấy một cái nửa của ai kia làm cái nửa của mình. Hoặc cái nửa đích thực của họ đã trót gắn bó với một cái nửa khác khập khiễng mất rồi.

Một nửa của tôi giờ đang lang thang ở đâu? Hay là cái nửa ấy đã gắn bó với một cái nửa nào đó cập kênh mất rồi? Hay là cái nửa đó ở xa tít mù khơi không bao giờ xuất hiện trước mắt tôi? Những cái đã từng được gọi là " tình yêu lớn trong đời" giờ cũng chỉ là phù du trôi nổi chẳng có ý nghĩa gì nữa cả. Đã có thời nhầm tưởng đó là cái nửa đích thực của mình nhưng nếu có gắn bó với nhau liệu bây giờ còn tồn tại? Chắc chỉ có Chúa mới biết nhỉ.

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2008

Happy Nation

Hôm nay vào nghe nhạc trực tuyến, tự dưng tìm thấy bài hát " Happy Nation" của nhóm Ace of Base, ban nhạc một thời rất nổi tiếng với những bài hát như Beautiful life, All that she wants... Nghe lại bài hát đó tự dưng thấy xúc cảm dạt dào, ngày trước tôi thích bài hát âý bởi giai điệu nhịp nhàng của nó " Happy nation living in a happy nation where the people understand and dream of the perfect man. A situation leading to sweet salvation for the people for the good for mankind brotherhood..." và cũng bởi vì người tôi yêu thích bài hát đó.


Những ngày của năm thứ nhất đại học, vô tư và vô lo, suốt ngày chỉ biết ăn, học và đi chơi lang thang. Những con đường xung quanh học viện hồi ấy còn rất hoang sơ và rất nhiều cỏ dại mọc um tùm. Ta đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu con đường, nói biết bao nhiêu câu chuyện, chia sẻ cùng nhau bao niềm vui nỗi buồn để ngày tháng trôi đi không vô nghĩa. Những ngày chớm hè như những ngày này của mười một năm về trước, những yêu thương và những giận hờn, những cãi vã và những giọt nước mắt... Cuộc sống của tôi lần đầu tiên biết buồn biết khóc vì một người con trai. Thời sinh viên thích nghe nhạc quốc tế, nhảy nhót và hát hò suốt ngày, cười suốt ngày nhưng cũng dễ buồn dễ khóc làm sao.


Mới thế mà đã hơn mười năm, như một cái chớp mắt. Như sau một giấc ngủ dài, tỉnh dậy thấy mọi sự đã thay đổi rồi. Cố nhân giờ đã sang ngang, những yêu thương xưa cũ giờ chỉ còn trong ký ức xa xôi. Người xưa giờ vẫn gặp đấy nhưng những xúc cảm xưa thì đã không còn. Cái gì cũng chỉ có thời của nó thôi, như bài hát ấy lâu lắm rồi bây giờ mới nghe lại, đủ để gợi lên một nỗi bâng khuâng nhưng không đủ gợi nên một nỗi nhớ nhung. Bởi vì biết những cảm xúc này rồi sẽ lại chìm ngay vào quên lãng, chìm xuống những lo toan hàng ngày, chìm xuống biết bao nỗi nhớ khác...


Thôi, quay trở về với thực tại đi thôi.

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2008

Forever


Stratovarius

I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
Today I still recall

Oh how happy I was then
There was no sorrow
There was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the Northern sky

I'll never stay anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever./

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Cuối đêm


Sáng tác: Ngọc Đại


Cuối cùng bóng tối đang xõa dài tay với
Không có anh kề bên mình, thiếu vắng anh
Đã nhiều rồi ngủ mê
Em không có anh những ngày đông giá lạnh mùa
Một mình cháy đỏ ngọn đèn lắt lay


Quên làm sao hơi ấm
Quên nồng nàn của anh
Bóng xanh chồi bông hoa cúc dại tỏa ngan ngát đêm
Sớm mai nghe tiếng chim thầm gọi về đi với anh
Đêm còn nguyên những dấu yêu ngày xưa
Như thể thiên thần đã thuộc về anh
Người dâng tất cả tuổi trinh nguyên
Đốt lên thành lửa ném lên trời
Đốt lên thành lửa ném lên trời.


Tối qua mở ti vi vào đúng lúc ca sĩ Tùng Dương đang hát bài hát " Cuối đêm", giọng hát liêu trai ma mị khiến tôi nổi hết da gà. Thích ca sĩ này hát bài " Ôi quê tôi" từ hồi Sao Mai điểm hẹn 2004, thích chất giọng liêu trai chí dị rất hợp với những bài hát như thế này. Những cảm xúc quằn quại trong từng câu hát, và vỡ ra trong câu cuối " Đốt lên thành lửa ném lên trời, đốt lên thành lửa ném lên trời". Giá như có thể đốt hết tất cả những kỷ niệm trong quá khứ thành lửa và ném những tàn tro lên trời! Ném nỗi buồn lên trời để chỉ còn niềm vui ở lại, ném niềm đau lên trời để chỉ còn lại hạnh phúc... Ta trả lại trời nỗi buồn để lấy lại nụ cười trên môi...

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2007

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Nhạc: Phú Quang - Thơ: Thảo Phương

Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng, chiều nay cũng bỏ ta đi
Nằm nghe xôn xao tiếng đời, mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy giờ đây cũng bỏ ta đi.

Làm sao về được mùa đông dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy vờ như mùa đông đã về.

Làm sao về được mùa đông dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông. Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy vờ như mùa đông đã về.

Đang ở giữa mùa thu mà ta đã nhớ về mùa đông, một mùa đông lạnh và diệu vợi, buồn đến từng ngóc ngách các cảm giác trong cơ thể mình. Từ thủa nhỏ ta đã luôn không thích mùa đông vì mùa đông lạnh và u ám quá. Mùa đông trong ta chỉ là những cơn gió buốt giá luồn lách qua những con ngõ nhỏ, dài và sâu hun hút. Mùa đông chưa bao giờ là chốn ẩn náu yên ổn của tâm hồn ta...

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007

Thầm Lặng Một Vầng Trăng

Nhạc: Trần Hữu Bích
Lời thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mùa thu ơi, thầm lặng một vầng trăng
Đêm nay lạnh, rét run từng chiếc lá.
Chia tay nhau, ta trở thành người lạ
Và em nhớ anh, vì gió những buổi chiều

Em nhớ anh có thể vì tình yêu
Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp
Chia tay nhau cửa vào tim đã khép
Cung đàn năm xưa ai làm lỗi nhịp rồi

Trăng vỡ đôi có thể vì từ ly
Nhưng kỷ niệm sưởi hồn ai bớt lạnh
Tim đan mộng để hồn ai chắp cánh
Dù mộng kia đâu trở lại bao giờ!

Huế ơi thắp vào tim nỗi nhớ
Nghe đêm sâu dằng dặc một nỗi niềm...

Đã sang thu rồi, nắng không còn gay gắt nữa và từng cơn gió nhẹ thổi mơn man. Mùa thu đẹp và buồn như một bản tình ca. Thu ơi, mùa thu của những đêm trăng vằng vặc, của hương cốm nồng nàn trong từng ngõ phố, của tết trung thu, của bưởi, của hồng và của hương ngọc lan ngọt ngào thơm mát. Mùa thu của những lời thì thầm, của những nỗi đam mê trong vắt. Ta tìm thấy mình trong cái tĩnh lặng của mùa thu.

Có thể ta đã quên những mùa thu trước, những nỗi buồn man mác không tên nhưng hôm nay lại chợt nhớ đến. Những kỷ niệm không rõ ràng lướt qua, lướt qua để rồi biến mất trong ký ức. Mùa thu là những bông hoa dại rập rờn như những cánh bướm trong gió trên một cánh đồng cỏ bao la. Mùa thu là cành hoa sen nở muộn e ấp. Mùa thu là bông ngọc lan thoang thoảng hương nơi ngực áo. Mùa thu là những niềm vui và niềm mong chờ. Mùa thu là nỗi thất vọng tưởng chừng vỡ tan cả lồng ngực...

Mùa thu có một người được sinh ra trong cõi đời để mà buồn mãi cùng mùa thu...