Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách yêu thích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách yêu thích. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Đọc "Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils"

Đi mua cho cháu mấy cuốn sách, gặp cuốn "Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils" của nhà văn Thuỵ Điển Selma Lagerlof bản in mới đẹp quá mua luôn (Bản này được GS Ngô Bảo Châu chọn tái bản và trên bìa sách có dẫn lời trích của GS, hèn gì mà giấy và chữ in đẹp chuẩn thế không biết. Mình không những thích đọc sách mà còn thích cả mùi giấy và rất kỹ tính trong việc chọn lựa chất lượng bản in nữa, híc). Cuốn này ngày nhỏ mình đọc có tên là "Cuộc lữ hành kỳ diệu của Nils  Holgerssons qua suốt nước Thuỵ Điển", hồi đó đọc đã mê rồi nên bây giờ mua cho tụi nhỏ đọc. Mang tiếng là mua cho bọn trẻ con nhưng về tới nhà là mình ôm lấy cuốn sách đọc nghiến ngấu 

Cuốn sách nói về cậu bé Nils vốn là một cậu bé nghịch ngợm hư hỏng và tính tình độc ác, hay đối xử tệ với gia súc gia cầm trong nhà một hôm bị biến thành chú bé tí hon. Đó là vào mùa xuân, những con ngỗng trời đi tránh rét trở về, Nils cưỡi trên lưng con ngỗng nhà bay theo đàn ngỗng trời thực hiện một chuyến phiêu lưu kỳ thú qua suốt đất nước Thuỵ Điển. Cuốn sách đã được giải Nobel năm 1906 giống như một lời giới thiệu vô cùng hấp dẫn và thú vị về đất nước Thuỵ Điển xinh đẹp và hiền hoà... Lời tựa của cuốn sách có viết "Sách viết cho trẻ nhỏ nhưng có khả năng thức tỉnh cho cả những người không còn trẻ nữa." Bằng ngòi bút nhân cách hoá và sự đi sâu nghiên cứu vào cuộc sống của rất nhiều loài động thực vật, tác giả đưa người đọc vào những cuộc phiêu lưu ngẫu hứng đầy bất ngờ và thú vị. Tuy là nói về các loài sinh vật, cách hành xử và suy nghĩ của chúng nhưng cũng chính là nói về con người. Cuốn sách là trải nghiệm về cuộc sống và tâm hồn...

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Đêm thành phố đầy sao...

Đêm thành phố đầy sao... Tôi ngửa mặt lên trời, thấy những ngôi sao sáng đang nhấp nháy nhìn tôi như mỉm cười... Không phải tôi đang đếm sao ngớ ngẩn như ai đó mà tôi nhớ đến truyện "Hoàng tử bé" (Le petit prince) của nhà văn và đồng thời là phi công Pháp Antoine de Saint-Exupery. Tôi nhớ chú hoàng tử bé sống trên tiểu tinh cầu bé tí của chú với ba ngọn núi lửa (hai ngọn còn hoạt động và một ngọn đã tắt) và một bông hoa hồng. Rồi sau đó chú đi chu du sang một số hành tinh khác và rơi xuống Trái Đất, ở trái đất chú gặp người kể chuyện trên sa mạc Sahara. Tôi nhớ mãi cảm giác buồn của tác giả và của chính tôi khi chú hoàng tử nói chú muốn quay lại tiểu tinh cầu của mình, quay trở lại với bông hoa hồng mà chú yêu. Khi người kể chuyện nói muốn nghe tiếng cười của chú mãi, chú hoàng tử nói khi chú quay về tiểu hành tinh của mình, bởi vì hành tinh đó bé lắm nên mỗi khi nhìn lên bầu trời, tác giả sẽ nghĩ rằng trên đó có một tiểu hành tinh có chú hoàng tử bé ở đó, và tác giả sẽ nghĩ mọi ngôi sao sẽ giống như ngôi sao có hoàng tử bé. Và vì trên một ngôi sao có chú hoàng tử bé đang cười nên tác giả sẽ thấy mọi ngôi sao đều cười. Đó là món quà mà chú hoàng tử bé tặng cho tác giả, thay vì những ngôi sao là vô số những cái chuông nhỏ biết cười...  

Dòng cuối cùng, tác giả viết: "Và nếu bạn tình cờ đi ngang qua đó, tôi xin bạn, xin bạn đừng vội, hãy nán lại một chút ngay dưới ngôi sao! Nếu bấy giờ có một đứa bé đến bên bạn, nếu em cười, nếu em có mái tóc vàng óng, nếu em không trả lời khi người ta hỏi, bạn sẽ đoán ra đấy là ai. Bấy giờ bạn hãy thương tôi! Đừng để tôi buồn quá thế này: Hãy viết thư cho tôi báo rằng em đã trở lại…" 

Và tôi, một người lớn tự cho rằng mình có tâm hồn trẻ thơ mãi, đã tin rằng câu chuyện này là có thật và vẫn tin rằng một ngày nào đó hoàng tử bé sẽ trở lại. Và mỗi khi tôi nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi lại nhớ đến truyện đó, nhớ đến hoàng tử bé và nghĩ rằng ở trên một ngôi sao nào đó xa lắm và bé lắm, chú hoàng tử đang nhìn xuống trái đất và cất tiếng cười...

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

The Kite Runner

Đêm qua thức đến gần 3h sáng để kết thúc cuốn "The Kite Runner" của tác giả Khaled Hoseini người Afghanistan (tạm dịch là Người dẫn diều, chưa tìm được tiêu đề nào thích hợp hơn). Cái kết cảm động lấy được chút nước mắt của mình, những giọt nước mắt càng ngày càng hiếm hoi ấy 
. Giải thích qua về cái tiêu đề này chút, ở một số địa phương của Afghanistan trước kia hàng năm thường tổ chức một cuộc thi diều cho trẻ em. Diều nào đánh cho các diều khác rơi hết và còn bay được lâu nhất sẽ chiến thắng. Tham gia cuộc thi thường là một nhóm hai người, một người dắt diều và đánh nhau với các diều khác; một người chạy theo chiếc diều đứt dây đang rơi xuống để "dẫn độ" về bởi vì người đầu tiên nắm được dây chiếc diều bị rơi sẽ là người sở hữu chiếc diều đó. Tiêu đề cuốn truyện này chính là nói về người chạy theo chiếc diều đứt dây để dẫn về.

Cuốn truyện được viết dưới hình thức tự truyện của chính tác giả. Cậu bé Amir mồ côi mẹ từ khi mới lọt lòng trải qua một tuổi thơ êm đềm bên người cha tên là Baba, một thương nhân rất thành công và giàu có ở thủ đô Kabul của Afghanistan. Baba có một người hầu tên là Ali, đã cùng lớn lên với ông từ tấm bé. Con trai của Ali kém Amir một tuổi tên là Hassan, mẹ cậu bé đã bỏ đi từ khi cậu mới được vài ngày tuổi. Hai cậu bé đều được nuôi từ sữa của cùng một bà vú nuôi nên thân thiết như hình với bóng. Hassan rất yêu quý Amir và luôn trung thành với cậu chủ, luôn bảo vệ cậu chủ trước những trêu chọc của trẻ con khác nhưng vì Hassan thuộc đẳng cấp xã hội thấp hơn nên Amir dù cũng yêu quý Hassan nhưng chưa bao giờ coi cậu ngang hàng với mình hay là bạn của mình. Cha của Amir yêu quý cả hai cậu bé và đôi khi Amir thấy ghen tị với tình cảm của cha dành cho Hassan và cảm thấy cha xa cách với mình vì cậu nghĩ việc mình sinh ra đời đã gây ra cái chết của mẹ cậu. Baba luôn muốn con trai trở thành một người đàn ông thực thụ với những thú vui của đàn ông như đá bóng hay những trò thể thao khác trong khi Amir lại chỉ thích đọc sách và bộc lộ khả năng viết văn từ rất sớm. Cũng chính vì thế mà ông thấy ngưỡng mộ Hassan vì cậu bé tỏ ra mạnh mẽ và luôn bảo vệ Amir khỏi những đứa trẻ xấu.

Trong những cuộc thi thả diều, Amir và Hassan thường là một đội và Hassan rất giỏi phán đoán vị trí diều rơi nên thường chạy theo để dẫn diều về cho Amir. Vào mùa đông năm 1975, lúc đó Amir mười hai tuổi, hai cậu bé cùng tham gia cuộc thi năm đó. Amir rất muốn cha tự hào về mình và muốn giành lấy tình yêu của cha nên cậu đã cố gắng hết sức để thắng cuộc. Cậu đã trở thành người chiến thắng và khi chiếc diều cuối cùng rơi xuống, Hassan chạy đuổi theo diều để dẫn về cho Amir. Trước khi chạy đi, cậu bé nói với Amir một câu: "For you, a thousand times over." (Hàng nghìn lần vì cậu.) Đó là một buổi chiều muộn, mãi không thấy Hassan về, Amir chạy đi tìm và cậu đã chứng kiến một cảnh tượng đau lòng. Assef cùng đồng bọn là một nhóm trẻ hư và thường bày trò bắt nạt hai cậu bé nhiều lần trước đây nhưng Hassan thường giải cứu cho cậu chủ nên Assef đem lòng thù hận hai cậu bé. Trong buổi chiều hôm đó, khi Hassan lấy được chiếc diều đứt dây đang trên đường về thì gặp Assef và nhóm bạn của hắn. Assef yêu cầu Hassan đưa cho hắn chiếc diều đó thì hắn sẽ tha cho cậu nhưng Hassan nhất quyết không đưa. Thế là Assef đã làm một việc làm tồi tệ là hãm hiếp cậu bé rồi để cậu bé đi. Đứng nấp ở một chỗ khuất trong bóng chiều nhập nhoạng, Amir đã chứng kiến tất cả nhưng vì hèn nhát và ích kỷ muốn có chiếc diều như một chiến lợi phẩm khoe với cha nên cậu đã không dám chạy ra cứu Hassan mà chỉ lầm lũi trở về như không biết chuyện gì đã xảy ra. Từ sau chuyện đó, mối quan hệ giữa hai cha con cậu được cải thiện đáng kể nhưng cậu lại sống trong nỗi nhức nhối tâm can của tội lỗi về sự phản bội và sự hèn nhát của bản thân mình. Cậu luôn bị dày vò trong đau đớn và Hassan cũng trở thành một con người khác, lầm lì, buồn bã và ít nói hơn. Sai lầm nối tiếp sai lầm, không tha thứ được cho mình nhưng và cũng không giải thoát nổi khỏi tội lỗi và không dám kể với ai về những gì cậu đã tận mắt nhìn thấy, Amir tìm cách đẩy Hassan ra khỏi cuộc sống của mình. Sau sinh nhật hoành tráng của cậu, cậu đã lén bỏ tiền dưới gối của Hassan để vu cho cậu ta lấy cắp tiền và quà sinh nhật của cậu để cha đuổi cha con Hassan đi. Mặc dù Baba sẵn lòng tha thứ và tha thiết giữ hai cha con họ ở lại nhưng Hassan đã nhận là lấy cắp tiền và hai cha con họ lặng lẽ ra đi...

Đến năm Amir mười tám tuổi, tình hình chính trị trong nước xảy ra nhiều biến động với sự xuất hiện của quân đội Xô viết trên đất Afghanistan. Baba quyết định bỏ lại tất cả rồi cùng con trai sang Mỹ nhập cư. Từ một người rất nổi tiếng, giàu có, Baba trở thành một người công nhân bình thường lao động cật lực để nuôi con ăn học. Lúc này Amir đã là sinh viên của trường dạy viết văn và mong ước trở thành một nhà văn lớn. Anh gặp và kết hôn với con một người bạn cũ của cha. Baba sau đó chết vì bệnh ung thư. Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua, Amir đã xuất bản một số cuốn sách và có tiếng vang khá lớn nhưng họ không thể có con.

Một ngày mùa hè năm 2000, người bạn cũ rất thân thiết của Baba, Rahim Khan gọi điện cho Amir nói rằng ông đang ở Pakistan, một nước láng giếng của Afghanistan, đang ốm nặng sắp chết và rất muốn gặp anh. Amir bay đến Pakistan và qua Rahim Khan khám phá ra rằng Hassan chính là em cùng cha khác mẹ với mình nhưng vì định kiến xã hội nên Baba đã không dám thừa nhận con trai, chỉ biết yêu con trong đau đớn, và chính vì ông thấy xấu hổ với bản thân mình nên ông đã không bao giờ yêu Amir bằng tất cả trái tim mình như cậu từng mong muốn. Anh cũng biết được rằng trong thời gian mấy chục năm anh và cha anh sống ở Mỹ thì Rahim Khan đến ở trông nhà giúp họ và ông đã đón Hassan lúc này đã có vợ về ở cùng trong chính căn nhà cũ. Hassan có một cậu con trai tên là Sohrab, rất giỏi bắn súng cao su. Khi quân Taliban chiếm toàn bộ lãnh thổ Afghanistan, trong lúc Rahim Khan sang Pakistan chữa bệnh, chúng đã giết vợ chồng  Hassan và cậu bé Sohrab bị đưa vào trại trẻ mồ côi. Rahim Khan muốn Amir trở về Afghanistan đón Sohrab sang Pakistan để sống trong một trại trẻ mồ côi rất tốt ở đây. Chính vì câu nói cuối cùng
của ông "There is a way to be good again." (Luôn có cách để trở lại làm người tốt) mà Amir hiểu rằng ông đã biết mọi chuyện nên đồng ý chấp nhận rủi ro quay về Afghanistan lúc đó đang rất rối ren và nguy hiểm để tìm Sohrab.

Khi trở về Afghanistan, anh được biết Sohrab không còn ở trại trẻ mồ côi nữa mà đã bị một lãnh đạo trong quân đội Taliban đưa đi. Khi anh đến để tìm cậu bé, anh đã chứng kiến cảnh hành quyết một vụ ngoại tình rất dã man bằng cách ném đá cho đến chết và phát hiện ra rằng kẻ ra lệnh hành quyết và kẻ đang giữ Sohrab không phải ai khác mà chính là người quen cũ, Assef. Assef đồng ý để anh đem cậu bé đi với điều kiện phải đánh nhau với hắn trong một trận chiến chỉ có một người thắng. Amir đã bị Assef đánh cho thừa sống thiếu chết và chính lúc hắn định kết liễu cuộc đời anh thì cậu bé Sohrab đã dùng súng cao su bắn thủng một mắt của Assef và thế là anh được đưa cậu bé đi.

Anh phải nằm viện một thời gian và khi đưa cậu bé sang Pakistan anh phát hiện ra rằng không có trại trẻ mồ côi mà Rahim Khan đã nói tới đó nên anh quyết định sẽ nhận cậu bé làm con nuôi và đưa cậu bé về Mỹ với mình. Lúc đầu cậu bé rất xa cách và sợ hãi nhưng anh dần dần lấy được niềm tin của cậu bé, cậu bé trở nên vui vẻ khi nghĩ đến cuộc sống mới của mình ở Mỹ. Anh đã hứa với cậu bé sẽ không bao giờ để cậu bé trở lại trại trẻ mồ côi nữa vì cậu bé đã từng bị lừa dối và đã bị lạm dụng tình dục bởi Assef và thuộc hạ của hắn. Nhưng việc nhận con nuôi là người Afghanistan thời gian đó là vô cùng khó khăn và gần như không thể vì chính quyền lúc đó nằm trong tay quân Taliban và Mỹ không có Đại sứ quán ở nước này. Một luật sư đã bày cách cho Amir là để Sohrab sống trong một trại trẻ mồ côi ở Pakistan một thời gian và anh sẽ làm đơn xin nhận con nuôi ở trại trẻ đó. Khi anh nói kế hoạch này với Sohrab, cậu bé đã khóc và cầu xin anh đừng để cậu trở lại trại trẻ mồ côi một lần nữa rồi cậu thiếp đi. Amir sau đó cũng thiếp vào giấc ngủ và khi vợ anh gọi điện báo rằng cô đã xin được visa trong vòng một năm cho cậu bé sang Mỹ và chỉ cần cậu bé sang được Mỹ thì họ sẽ có cách để xin nhận cậu làm con nuôi. Anh rất vui mừng báo tin đó cho Sohrab lúc này đang trong phòng tắm nhưng không thấy cậu bé trả lời. Khi anh mở cửa phòng tắm, anh phát hiện ra Sohrab đã tự tử bằng cách dùng dao cạo râu rạch vào tay và đang nằm trong bồn tắm. Cậu bé được đưa vào bệnh viện và được cứu sống nhưng từ đó trở đi cậu trở nên câm lặng không nói một lời nào. Kể cả khi Amir đưa cậu bé về Mỹ sống cùng vợ chồng anh được gần một năm.

Đầu năm 2002, vài tháng sau vụ 11/9, Mỹ tấn công Afghanistan và quét sạch quân Taliban, Amir và một số người bạn đã xây dựng nên một bệnh viện cho những người tản cư người Afghanistan ở biên giới với Pakistan. Sau khi bệnh viện hoàn thành và cũng là dịp năm mới của người Afghanistan, anh cùng những người bạn đồng hương và gia đình đến một công viên để ăn mừng. Hôm đó, Sohrab vẫn lặng lẽ như bình thường nhưng rồi anh phát hiện ra cậu bé đang dõi theo những cánh diều trên bầu trời. Anh chạy đi mua một chiếc diều và yêu cầu Sohrab giúp anh thả diều, ban đầu cậu bé lặng im không nói gì nhưng khi thấy anh lúng túng với chiếc diều, cậu bé đã giúp anh thả cho diều bay lên rồi anh đã đánh cho một chiếc diều đứt dây. Anh quay sang hỏi cậu bé có muốn anh dẫn chiếc diều đó về cho cậu không, cậu bé không trả lời nhưng anh đã nhìn thấy một nụ cười rất khẽ trên môi cậu và anh nghĩ rằng anh thấy cậu gật đầu. Và thế là anh nói một câu "For you, a thousand times over" rồi chạy theo chiếc diều đó cùng với đám trẻ con chạy xung quanh. Vừa chạy anh vừa mỉm cười...

Vẫn còn quá sớm để có thể nói đó có phải là một "happy ending" hay không vì chính tác giả cũng nói như vậy và tác phẩm cũng chỉ kết thúc ở đó. Nhưng tôi vẫn muốn tin rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười với tất cả những nhân vật trong truyện, bởi vì dù ở đâu và dù chuyện gì xảy ra thì vẫn "Luôn có cách để trở lại làm người tốt."

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

" The Lucky One " - câu chuyện tình yêu kỳ lạ và lãng mạn

Cuốn sách này tôi được một người bạn tặng dịp sinh nhật tôi năm ngoái, thế nhưng mấy lần giở ra rồi lại đóng vào, đơn giản là không cảm thấy có hứng để đọc. Như vậy là nó cũng nằm im lặng trên giá sách của tôi được gần một năm rồi chứ đâu có ít, mặc cho tôi đã đọc xong " Lonesome Dove", một cuốn tiểu thuyết dày tới gần 1000 trang mà tôi rất thích từ đời nào, rồi " Telegraph Days ", cũng của Larry Mc Murtry, tác giả viết " Lonesome Dove" và " The Great Gasby ", " The Fan Man "...  cùng một loạt tiểu thuyết trinh thám bằng tiếng Anh khác. Thứ bảy vừa rồi, lướt qua giá sách thập cẩm các loại của mình, tôi bắt gặp nó nên quyết định dành thời gian đọc một cách nghiêm túc. Và tôi đã không thể dứt ra nổi. Hai ngày cuối tuần chìm đắm và nghiến ngấu cuốn sách đó cho đến khi kết thúc, tôi chỉ nghĩ rằng có lẽ mình sẽ phải dịch nó ra tiếng Việt vì tôi tìm trên mạng chưa thấy có bản dịch tiếng Việt của cuốn sách đó. Cảm giác ấy cũng gần giống như cảm giác của tôi gần 20 năm về trước khi đọc cuốn " Hoa cẩm chướng xưa " của tác giả Archibald Joseph Cronin khi không dưới một lần tôi tự nhủ rằng nếu tôi là một đạo diễn điện ảnh chắc chắn tôi sẽ dựng thành phim cuốn sách này (!)

" The Lucky One" không thuộc dạng một tác phẩm kinh điển mà chỉ đơn giản là một câu chuyện kỳ lạ về người đàn ông tên là Lohan Thibault, sau khi tốt nghiệp đại học, anh phục vụ trong quân đội Mỹ và đến Iraq tham chiến. Một ngày anh tình cờ nhặt được tấm ảnh của một người phụ nữ bị vùi dưới đất và từ đó anh nhận ra rằng may mắn đến với anh liên tiếp, anh thắng bạc và sống sót qua 11 lần bị ném bom một cách kỳ diệu. Người bạn thân nhất của anh, Victor, đã giải thích rằng đó là do anh có tấm ảnh. Ban đầu anh không tin, chỉ sau khi trở về Colorado, thành phố quê hương và sau đó chứng kiến cái chết của người bạn thân Victor ngay bên cạnh mà anh không hề hấn gì, anh đã không thể gạt bỏ hình ảnh người phụ nữ trong tấm ảnh ra khỏi đầu và quyết định lên đường tìm người phụ nữ đó. Anh đã đi bộ một quãng đường thật dài cùng con chó Zeus để cuối cùng tìm thấy người phụ nữ đó đang sống ở North Carolina, đã ly dị chồng và có một con trai mười tuổi. Thibault và Elizabeth ( tên người phụ nữ trong tấm ảnh ) cùng thời gian đã yêu nhau mặc dù anh giấu không cho cô biết về bí mật của mình. Nhưng sau đó bí mật về tấm ảnh đã bị lộ ra và đe dọa không những chia cắt tình yêu của hai người mà còn cả mạng sống của họ nữa. Tuy nhiên, cuốn truyện cũng giống như bao cuốn sách " best seller" khác luôn có một " happy ending " nên cuối cùng mọi sóng gió cũng qua đi và họ sống với nhau hạnh phúc đến khi... đầu bạc răng long
.

Tôi đã tìm trên google và biết rằng Nicholas Sparks, tác giả của cuốn sách cũng là tác giả của một loạt cuốn sách bán chạy nhất ở Mỹ, bao gồm cả cuốn " The Choice " ( đã được dịch sang tiếng Việt với tựa đề " Lựa chọn của trái tim "). Cũng dễ hiểu tại sao tác giả được xem là bậc thầy của tiểu thuyết lãng mạn Mỹ đương đại và được ví với Marc Levy của Pháp, bởi những truyện ông viết không phải là cái gì đó cao xa hay khó hiểu mà chỉ đơn giản xoay quanh một vấn đề mọi người đều quan tâm là tình yêu. Cách viết của ông cũng rõ ràng và mạch lạc cùng kết cấu chặt chẽ, logic có một sức hấp dẫn lớn khiến người đọc không thể hoặc không muốn dừng lại giữa chừng mà luôn muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo...

Đây là cuốn sách đầu tiên của Nicholas Sparks tôi được đọc và với thứ tiếng Anh dễ hiểu cùng với những tình yêu lãng mạn ấy, tôi biết rằng tôi sẽ không chỉ đọc một cuốn của ông mà thôi
.

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Đọc " The Great Gatsby"

Tôi đã đọc " The Great Gatsby" của nhà văn F. Scott Fitzgerald, không phải chỉ một lần, không phải chỉ trong nguyên tác tiếng Anh mà cả bản dịch " Gatsby vĩ đại" của dịch giả Hoàng Cường. Đấy là tôi có nghe nói đến một bản dịch mới mang tiêu đề " Đại gia Gatsby" nhưng tôi không muốn tìm đọc bởi vì riêng cái tiêu đề đã thấy phản cảm và không đúng ý tác giả rồi. Chữ " great" trong tiếng Anh là một tính từ và có thể dịch là vĩ đại hay tuyệt vời, và đó cũng gần như dụng ý của tác giả. Nếu như tính từ " vĩ đại" gợi cảm và sát thực bao nhiêu thì danh từ " đại gia" lại tầm thường và gần như sai hoàn toàn ý đồ của tác giả bấy nhiêu. Tôi chẳng hiểu tại sao người dịch sau, có thể muốn chơi trội và không muốn bị cho là lặp lại của người dịch trước, hoặc có một dụng ý nào đó, nên đã lấy một cái tiêu đề mà đọc lên đã thấy tầm thường như vậy.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà năm 2007, " The Great Gatsby", một cuốn sách mỏng chỉ chưa đầy 200 trang giấy, được tạp chí Times bình chọn là một trong 10 kiệt tác văn chương của mọi thời đại. Tiểu thuyết viết về cuộc đời vinh quang và tủi nhục của Jay Gatz, tên gọi tắt của Gatsby, nhân vật chính trong tác phẩm. Anh là người bình dị, xuất thân trong một gia đình nghèo nhưng lại yêu say đắm Daisy Buchanan, một phụ nữ giầu có và xinh đẹp. Gatsby
đã làm mọi cách, kể cả phải dùng đến những thủ đoạn mờ ám để chiếm được một tài sản lớn nhằm chinh
phục người đẹp. Thế nhưng, khi bước chân vào thế giới thượng lưu Mỹ ở
vùng Long Island, anh chỉ thấy những trò giải trí vô bổ, những thói vô ơn và vô tâm của con người trong xã hội mà anh đã tìm mọi cách để bước vào. Xã hội đó đã lợi dụng và cuối cùng quay lưng lại với anh, ngay cả Daisy cũng rũ bỏ anh không chút thương tiếc,
khiến Gatsby thất vọng dẫn đến một cái chết buồn thảm và kinh hoàng.

Cho đến nay, nhiều người vẫn tranh cãi xem tại sao Gatsby lại được coi là vĩ đại, và tác giả ca ngợi anh hay là phê phán một kiểu người như anh... Nhưng nếu ai đã một lần đọc và yêu mến tác phẩm thì đều hiểu rằng tại sao anh lại vĩ đại. Bởi vì anh có một ước mơ lớn và có một tình yêu lớn để vươn tới. Chính ước mơ và tình yêu trong sáng, chung thủy trọn vẹn đó đã khiến anh trở nên vĩ đại, vượt qua mọi thứ tầm thường trong xã hội mà anh đang sống. Và đó cũng chính là suy nghĩ của người kể chuyện trong tác phẩm, Nick Carraway, khi anh nói với Gatsby trong lần gặp cuối cùng: " They're a rotten crowd. You're worth the whole damn bunch put together" ( dịch: Bọn chúng chỉ là một lũ thối tha. Mình anh cũng đáng giá hơn cả lũ ấy cộng lại.)

Đọc " The Great Gatsby", tôi lại liên tưởng tới Martin Idon trong tác phẩm cùng tên của Jack London. Cũng một tình yêu của một chàng trai nghèo với một cô gái giàu có trẻ đẹp và đó chính là động lực để Martin thành công trong sự nghiệp nhà văn của mình. Có một điểm giống nữa đó là cả hai tình yêu lớn, đẹp đẽ và chân thành của hai người đàn ông đó đều đặt nhầm chỗ vào những người phụ nữ nông nổi, hời hợt và hám danh lợi. Cuối cùng cả hai đều có một kết cục bi thảm, Gatsby thì bị giết còn Martin Idon thì tự sát. Kết cục buồn và tất yếu cho những " trái tim lầm chỗ để trên đầu", đó cũng là lời cảnh tỉnh cho những ai đặt nhầm niềm tin vào những nơi không xứng đáng...

Tôi cũng như bao thế hệ độc giả, đọc những tác phẩm đó để rồi ngậm ngùi xót thương cho những số phận không may mắn sinh ra nhầm thời...

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Núi Brokeback.



Có thứ tình yêu thật bạo liệt và thật đau đớn, đó là thứ tình yêu trong bóng tối. Có thứ tình yêu bị nguyền rủa, đó là thứ tình yêu không được thừa nhận bởi số đông loài người. Có thứ tình yêu vẫn tồn tại một cách hoang dại và điên cuồng bất chấp quan niệm khốn kiếp về cái đúng và cái sai của loài người.

Có một vùng đất làm mê đắm bất cứ bước chân lãng du nào. Có một vùng hoang mạc mênh mông, gió bão, núi cao và tuyết trắng, nơi sản sinh ra những chàng cao bồi làm rung động biết bao trái tim thiếu nữ. Có một sa mạc đẹp, và hoang sơ đến nao lòng. Wyoming hùng vĩ và khắc nghiệt đã tạo ra những tính cách tàn khốc và những mối tình ngang trái. "Núi Brokeback" kể về tình yêu giữa hai chàng chăn bò trẻ tuổi với đủ các cung bậc thăng trầm ở một xứ sở hoang vu chỉ có bầy cừu và lũ chó sói hàng đêm tru những tiếng tru man rợ. Tình yêu ấy, cuồng nhiệt như bão táp, ấm áp như ngọn lửa trong đêm mùa đông, tàn bạo như tiếng gió rít nơi vùng đất trống và đau đớn như vết dao đâm vào da thịt, đỏ tấy và không bao giờ lên da non.

Tình yêu, đâu là giới hạn và đâu là điểm dừng? Dường như không bao giờ tồn tại những điều đó mà sao con người lại cứ ngu ngốc dựng lên những thứ chỉ có trong trí tưởng tượng quá chừng phong phú của mình. Tình yêu, tự do như ngọn gió trời, có thể đậu vào bất cứ ai, bất cứ thứ gì mà người ta thích, đâu cần ranh giới nào. Thế nhưng tình yêu trong đớn đau vẫn là thứ tình đáng nhớ và đáng để chết vì nó nhất, có phải thế chăng?

Và Wyoming một lần nữa lại khiến cho trái tim kẻ phiêu lãng khát khao được đến, được ngắm nhìn, và được chứng kiến tận mắt nơi đã từng diễn ra mối tình oan trái ấy...


Thứ Tư, 25 tháng 2, 2009

Đọc "Cún bụi đời"

Đọc xong cuốn " Cún bụi đời " của tác giả người Pháp Daniel Pennac rồi, dễ thương thật. Mình vốn không thích chó mèo mấy nhưng thích đọc hay xem phim về mấy con vật nhỏ xinh này, bao giờ cũng đậm đặc chất nhân văn với một giọng điệu hóm hỉnh, vui tươi. Tâm đắc nhất câu cuối cùng tác giả viết: " Khi quyết định sống với một con chó, nghĩa là bạn phải sống với nó đến trọn đời. Đừng bao giờ bỏ rơi nó. Đừng bao giờ làm vậy. Bạn hãy nhập tâm thật kỹ điều này trước khi quyết định nhận nuôi một con chó." Câu nói đó có lẽ cũng đúng với bất kỳ con vật nuôi nào.


Nhưng mình đọc câu này muộn quá, quá muộn bởi vì mình đã trót bỏ rơi con mèo Kitty của mình rồi, nếu mình đọc câu này sớm hơn chắc chắn là mình sẽ không bao giờ bỏ rơi nó. Chuyện với con Kit vẫn luôn là một nỗi ám ảnh buồn rầu đối với mình đến mức đôi khi mình muốn phát khóc lên được khi nghĩ đến nó. Nếu mình biết mình không thể gắn bó với nó được thì mình đã không nhận nuôi nó rồi. Cũng chính vì không muốn và không thể gắn bó với bọn này nên có lẽ con Kitty là con vật nuôi duy nhất của mình trong đời, trước đây và mãi mãi về sau này. Thà không nuôi bọn chúng còn hơn nuôi rồi lại bỏ rơi chúng. Vì nói cho cùng mình tin rằng bọn chó mèo cũng có tình cảm giống con người vậy, ai tốt với chúng thì chúng sẽ tốt lại cho nên nếu mình bỏ rơi chúng chúng sẽ buồn lắm. Cũng giống y như khi mình bị ai đó bỏ rơi vậy.


Trong truyện cũng thích câu " Không ai thuần hóa ai và không ai bị thuần hóa " của tác giả. Giống như con người, loài chó cũng có phẩm cách và phẩm cách của con chó là được làm chó. Còn phẩm cách của một con người: hãy làm một con người đúng cách. Nguyên tắc của tình bạn là tôn trọng những điểm khác biệt của nhau, không nên áp đặt suy nghĩ cho nhau dù là trong tình bạn với một con chó.


Cho nên, truyện dành cho thiếu nhi và viết về loài chó mà lại cũng là viết về con người vậy.

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008

Những người sinh ra để làm thay đổi thế giới

Đang đọc " Suối nguồn", cuốn tiểu thuyết của nữ văn sĩ Ayn Rand, một cuốn sách được đánh giá là " khó nhai" và " nặng"... với hầu hết mọi người. Tuy nhiên khi đọc thì thấy nó cũng không quá nặng như kiểu " Lao động biển cả" của Victor Hugo. Thực ra thì cũng không thích cái thể loại văn chương triết lý phải vừa đọc vừa ngẫm mới hiểu này nhưng đôi khi thấy cần phải bổ sung cho cuộc đời những thứ rượu mạnh thậm chí có thể gây shock. Như kiểu có những người mắc bệnh tự hành hạ bản thân hay tự gây ra những vết thương trên thân thể và thản nhiên tận hưởng nỗi đau đớn từ những vết thương ấy để cảm thấy được xoa dịu hay thậm chí tìm thấy khoái cảm từ việc làm đau bản thân mình.


Người ta thường hay nói về khái niệm " người đàn ông đích thực" và dường như cuốn sách này đã đưa ra một mẫu người đàn ông như vậy, dĩ nhiên là với tiêu chuẩn của tác giả mà không phải với tất cả mọi người. Đó là một con người luôn sống với cái " tôi" trung thực và tốt đẹp nhất của bản thân mình mà không biết đến bất cứ một dạng nào khác ngoài cái tôi đó cũng như không ai hoặc thứ gì có thể huỷ hoại nổi. Howard Roark đã nói với Dominique, người yêu của anh thế này: " Nếu em muốn đau khổ thay cho anh, thì đừng đau khổ nhiều hơn anh. Anh không có khả năng đau khổ một cách hoàn toàn. Anh chưa bao giờ có khả năng đó. Nỗi đau chỉ xuống đến một điểm nào đó, rồi nó dừng lại. Miễn là còn có cái điểm không thể chạm tới đó, nó không thực sự là nỗi đau." và " Em phải học cách không sợ hãi thế giới này. Không để nó nắm giữ em như bây giờ nó đang nắm giữ em. Không để nó làm em tổn thương như nó đã làm em tổn thương ở phiên toà. Anh phải để em tự học lấy điều đó. Anh không thể giúp em. Em phải tự tìm lấy cách của mình. Khi em tìm được cách, em sẽ quay lại với anh. Họ sẽ không huỷ diệt được anh, Dominique "


Đó là con người sinh ra để làm thay đổi thế giới với khả năng sáng tạo phi thường, không mệt mỏi và không gì có thể khiến người đó đi chệch khỏi phương hướng của mình. Ở trong con người đó luôn tràn ngập những ý tưởng mới mẻ, luôn muốn thoát ra khỏi cái lối mòn sáo rỗng đã tồn tại trong xã hội và trong mỗi con người hàng bao nhiêu thế kỷ. Con người đó dù bị toàn xã hội bảo thủ trì trệ cố tình vùi dập nhưng cái xã hội đó không dập tắt được cái vĩ đại từ trong con người này toát ra và bao phủ lên bất cứ thứ gì người đó sáng tạo ra.


Trong lịch sử, đã có biết bao nhiêu người sinh ra để làm thay đổi thế giới? Đã có biết bao nhiêu người phủ cái bóng vĩ đại của họ lên thế giới này? Không thể kể hết những cái tên vĩ đại đó cũng như chúng ta không thể biết thế giới này sẽ ra sao nếu như không có những con người như vậy?

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2008

Angles and Demons

Vừa đọc xong cuốn " Thiên thần và Ác quỷ " của Dan Brown, tác giả của " Mật mã Da Vinci". Trí tưởng tượng và kiến thức của tác giả thật phong phú và đáng nể. Huyền thoại và thực tế, tưởng tượng và sự thật đan xen vào nhau tạo nên những tình tiết cực kỳ lôi cuốn và hấp dẫn. Cũng là một mô típ không mấy xa lạ, cuộc đấu tranh không khoan nhượng giữa khoa học và tôn giáo, những âm mưu đen tối, tình cha con, tình yêu... trộn lẫn trong cốt truyện ly kỳ. Đọc cuốn sách này lại nhớ đến tác phẩm " Ruồi trâu" của Ethel Lilian Voynich, có những chi tiết thật giống nhau trong đó.


Đôi khi trong quá trình đọc, tôi vẫn tự hỏi những tình tiết trong truyện là có thật hay không? Những địa danh và kiến trúc của thành Rome và toà thánh Vatican, chắc không phải tưởng tượng nhưng những huyền thoại về chúng thì như thế nào, có thật hay không? Phản vật chất người ta cũng đã tìm ra rồi nên mới có chuyện để viết như thế. Hội " Illuminati" cũng là có thật và đã diệt vong rồi. Chỉ có các nhân vật trong đó là không có thật thôi, cả cốt truyện cũng vậy... Tự dưng lại muốn đi Rome thế không biết. Đã xem " Huyền thoại thành Rome" rồi nên lại càng muốn đến. Dường như có gì đó vừa kỳ bí vừa lãng mạn và có sức quyến rũ chết người ở nơi đó vậy.