Nhưng đó đâu phải là nỗi buồn của tôi, trong lòng tôi chỉ là sự trống rỗng khó gọi thành tên. Có câu ngạn ngữ nói đại ý là được buồn vì yêu còn hơn là không có tình yêu để mà buồn. Bởi còn buồn vì tình yêu là còn có cảm xúc yêu đương, còn biết vui buồn vì một điều gì đó. Còn không có tình yêu thì chỉ là một sự trống rỗng kéo dài đến vô tận, không buồn cũng không vui, không yêu thương, không hờn ghen, không giận dỗi. Chỉ là sự thờ ơ và dửng dưng khi nghĩ đến tất cả những hỉ nộ ái ố của chữ tình.
Tối nay tôi đã nghĩ đến điều gì để bỗng dưng nhớ đến L. nhỉ? Phải đến mấy năm rồi bặt tin L. và cũng không hề nhớ đến cậu ấy. Thế mà hôm nay kỷ niệm cũ tự nhiên tràn về...
L. là em họ một người bạn thân của tôi và tôi gặp cậu ấy trong đám cưới bạn. Đó là một ngày lạnh lẽo cuối thu chuẩn bị bước sang đông, tôi một mình phi xe máy về tận thành phố Bắc Ninh để dự đám cưới cô bạn thân. Chẳng hề quen một ai ngoại trừ cô ấy, tôi vừa vòng xe vào ngõ thì ầm một phát, cả xe và người ngã lăn quay ra đất mà chẳng hề biết nguyên do là vì đâu. Vừa đau vừa bực mình, tôi đứng dậy, vẫn thấy may vì mặc dù gương xe vỡ tan nát nhưng quần áo chẳng bị rách chỗ nào
Trong đám bạn của T. bạn tôi lúc đó có mấy người tỏ ra vui vẻ nói chuyện với tôi, đặc biệt là L. - em họ của cô ấy và kém bọn tôi một tuổi cứ xoắn xuýt không rời tôi nửa bước. Ở chỗ lạ mà tự dưng có người nhiệt tình với mình thế khiến tôi đỡ cảm thấy lạ lẫm đi nhiều. Rồi đến màn ăn cỗ cưới, L. cũng vẫn không chịu rời tôi, ngồi ngay cạnh và liên tục gắp thức ăn cho tôi. Phải nói thêm là đám cưới của bạn có rượu nếp Làng Vân chính hiệu Bắc Ninh ngon nổi tiếng, loại rượu này uống thì rất nhẹ nhàng, thơm và hơi ngọt dịu nên rất dễ uống nhưng uống vào thì say lúc nào không biết
Sau lần về dự đám cưới đó, ngoài L. ra, tôi có thêm một vài người bạn (trai) mới. Thi thoảng họ vẫn nhắn tin hỏi thăm hoặc rủ tôi đi uống cafe nói chuyện gẫu. L. lúc đó cũng là một bác sĩ đã ra trường rồi nhưng cậu ấy không làm ở Hà Nội vì bố cậu có mấy phòng khám tư lớn ở Bắc Ninh nên cậu phải ở nhà giúp bố. Thỉnh thoảng có việc gì đó hoặc vì nhớ tôi (đó là lời cậu ấy nói), cậu ấy lại phi ra Hà Nội để đi uống cafe với tôi rồi lại phi về. Bọn tôi vẫn gọi nhau là chị em và sự thực thì tôi cũng chỉ coi cậu ấy là em trai tôi thôi
Noel năm ấy (năm 2003 thì phải), cậu ấy nhắn cho tôi một cái tin rằng chị đã có hẹn đi chơi với ai chưa nếu chưa thì em đăng ký nhé. Tôi trả lời được. Cậu ấy không tin vào mắt mình, cứ gọi điện hỏi lại mãi rằng có thật là chị đồng ý đi chơi với em không khiến tôi bực mình. Rồi hôm Noel cậu ấy ra từ chiều, tôi rủ một cô bạn đi chơi cùng, sau đó một anh chàng lúc ấy cũng đang thích tôi tự dưng nhắn tin thế là tôi rủ tham gia luôn thể. Bốn người chúng tôi đi chơi khá vui vẻ, L. và anh chàng kia thi nhau mua đủ các thứ từ mũ ông già Noel cho đến vòng vèo đeo vào người tôi và cô bạn nên trông bọn tôi như gánh đồ chơi di động vậy
L. cứ đi bên cạnh cuộc đời của tôi như thế. Mỗi dịp lễ tết cậu ấy đều nhắn tin chúc mừng, những cái tin rất tình cảm nhưng cũng chỉ có vậy. Thỉnh thoảng cậu lại kể cậu nằm mơ thấy tôi nhưng khi tôi hỏi nằm mơ thấy gì thì cậu lại không chịu nói. Cậu ấy biết là tôi luôn đang yêu một ai đó hay đan
g thất tình vì ai đó. Một lần tôi nhắn tin cho L. nói tôi thất tình rồi. L. gọi lại bảo chờ nhé em ra. Tôi nói đùa em ra chậm chị yêu người khác đấy. Cậu ấy không ra nữa, hai tuần sau tôi nói tôi có người yêu mới rồi. Cậu ấy kêu trời, bảo sao nhanh thế, mấy hôm trước em bận không ra được mà
chiều gió", có lần Ret Battle nói với Scarlet rằng tôi không thể chờ
giữa hai lần lấy chồng của cô để cầu hôn với cô được.) Híc, nhưng lúc đó tôi nghĩ tình yêu làm sao mà chia sẻ nổi, dù tôi có quý cậu ấy đến đâu thì đó cũng chẳng bao giờ là tình yêu nên tôi từ chối hết lần này đến lần khác.
Cậu ấy là một người dễ thương, dịu dàng và hiền lành, mà có lẽ cũng bị tôi "bắt vía" nên dù bị tôi từ chối nhiều lần nhưng cũng không tỏ ra bực tức hay cay cú mà vẫn quan tâm tới tôi, vẫn nhắn những tin nhắn tình cảm mà không hề gượng ép. Có thời gian tôi chán nản nên cắt hẳn liên lạc với cậu, không bao giờ trả lời tin nhắn hoặc nghe điện thoại của cậu nữa. Bẵng đi khá lâu, khi tôi đã gần như quên hẳn cậu thì bỗng một buổi tối cậu gọi điện bảo đang ở gần chỗ tôi và sẽ đến chơi. Tôi là người hay quên nên nghĩ coi như gặp một người bạn cũ vậy thôi. Cậu ấy đến, trông chẳng khác là bao nhưng có vẻ hơi say vì vừa mới ăn nhậu với đám bạn về. Cũng chính vì say mà cậu ấy bạo dạn hơn, thể hiện tình yêu của mình với tôi một cách ầm ỹ để rồi tôi phải tống cổ cậu ấy ra cửa mặc dù rất buồn
Đó cũng chính là lần cuối cùng tôi gặp L. Sau lần ấy tôi cắt liên lạc hoàn toàn với cậu, tôi và người bạn gái do bận rộn cũng ít gặp nhau nên từ bấy đến nay tôi không hề nghe tin tức gì từ cậu cả. Thực ra thì từ lâu tôi cũng gần như quên cậu hoàn toàn rồi, nếu như không có những ngày dở hơi như hôm nay chợt nhớ về một thời chinh chiến và yêu đương của mình