Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Ta đã bỏ lỡ một tấm chân tình trong thiên hạ

Trong điện thoại của tôi có cài bài hát "Nuối tiếc muộn màng" do ĐVH hát. Cũng còn nhiều bài khác nữa nhưng thường tôi chỉ nghe duy nhất bài hát này, nghe đi nghe lại trong những buổi chiều muộn màng và lười nhác khi bóng tối bên ngoài đang dần buông xuống. Nhiều lần tôi nằm trong bóng tối lờ mờ, không bật điện và nhìn mãi lên trần nhà, nghe bài hát để chìm đắm trong nỗi buồn đến đau đớn của từng lời ca... "Giờ thì đã biết chỉ là hờn ghen vu vơ. Giờ thì nuối tiếc muộn rồi người đã xa tôi..." Đúng là một bài hát thất tình, thê thiết đến não nuột...

Nhưng đó đâu phải là nỗi buồn của tôi, trong lòng tôi chỉ là sự trống rỗng khó gọi thành tên. Có câu ngạn ngữ nói đại ý là được buồn vì yêu còn hơn là không có tình yêu để mà buồn. Bởi còn buồn vì tình yêu là còn có cảm xúc yêu đương, còn biết vui buồn vì một điều gì đó. Còn không có tình yêu thì chỉ là một sự trống rỗng kéo dài đến vô tận, không buồn cũng không vui, không yêu thương, không hờn ghen, không giận dỗi. Chỉ là sự thờ ơ và dửng dưng khi nghĩ đến tất cả những hỉ nộ ái ố của chữ tình.

Tối nay tôi đã nghĩ đến điều gì để bỗng dưng nhớ đến L. nhỉ? Phải đến mấy năm rồi bặt tin L. và cũng không hề nhớ đến cậu ấy. Thế mà hôm nay kỷ niệm cũ tự nhiên tràn về...

L. là em họ một người bạn thân của tôi và tôi gặp cậu ấy trong đám cưới bạn. Đó là một ngày lạnh lẽo cuối thu chuẩn bị bước sang đông, tôi một mình phi xe máy về tận thành phố Bắc Ninh để dự đám cưới cô bạn thân. Chẳng hề quen một ai ngoại trừ cô ấy, tôi vừa vòng xe vào ngõ thì ầm một phát, cả xe và người ngã lăn quay ra đất mà chẳng hề biết nguyên do là vì đâu. Vừa đau vừa bực mình, tôi đứng dậy, vẫn thấy may vì mặc dù gương xe vỡ tan nát nhưng quần áo chẳng bị rách chỗ nào
. Mấy thanh niên trong nhà chạy ra giúp tôi dắt xe đi gửi rồi đưa tôi vào sân, nơi rất nhiều bạn học từ cấp hai tới đại học của cô đang ngồi (tôi và cô ấy quen nhau trong lớp học dịch tiếng Anh nên tôi không quen các bạn học của cô ấy.) Sau màn chào hỏi cô bạn và vì là đám cưới của cô ấy, cô ấy chẳng có thời gian tiếp đón nên tôi phải tự giới thiệu tên tuổi rồi làm quen với đám bạn của cô ấy. Thấy họ đang hát Karaoke, tôi vớ luôn lấy micro hát một lèo bài "Chân tình" để quên đi vết thương đang sưng tấy và bắt đầu đau nhức ở đầu gối. Cũng phải nói "chân tình" là tôi chưa bao giờ tự nhận là mình có giọng hát hay và bình thường đi hát cùng bạn bè tôi cũng chẳng nhiệt tình lắm nhưng vì đau nên tôi phải hát cho dịu nỗi đau và lấy lại tinh thần
.

Trong đám bạn của T. bạn tôi lúc đó có mấy người tỏ ra vui vẻ nói chuyện với tôi, đặc biệt là L. - em họ của cô ấy và kém bọn tôi một tuổi cứ xoắn xuýt không rời tôi nửa bước. Ở chỗ lạ mà tự dưng có người nhiệt tình với mình thế khiến tôi đỡ cảm thấy lạ lẫm đi nhiều. Rồi đến màn ăn cỗ cưới, L. cũng vẫn không chịu rời tôi, ngồi ngay cạnh và liên tục gắp thức ăn cho tôi. Phải nói thêm là đám cưới của bạn có rượu nếp Làng Vân chính hiệu Bắc Ninh ngon nổi tiếng, loại rượu này uống thì rất nhẹ nhàng, thơm và hơi ngọt dịu nên rất dễ uống nhưng uống vào thì say lúc nào không biết
. Bọn tôi ăn cỗ xong thì vẫn chưa đến giờ đón dâu (mẹ bạn lúc đó là giám đốc bệnh viện tỉnh BN nên khách mời đông phải ăn thành nhiều đợt
) rảnh rỗi chả biết làm gì, mấy người bạn của T. cứ tưởng tôi thích hát Karaoke lắm lại rủ ra quán gần đó hát. Lúc từ quán về, trời tự dưng đổ mưa, chẳng hiểu L. đã kiếm ở đâu ra chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu cho tôi
. Sau màn đón dâu về nhà chồng (nhà chồng bạn cũng gần đó), bọn tôi chia tay nhau. Tôi cùng mấy người bạn của T. lại ra Hà Nội còn L. ở lại ra sau. Dĩ nhiên là các bạn ấy cũng chẳng quên xin số điện thoại của tôi.

Sau lần về dự đám cưới đó, ngoài L. ra, tôi có thêm một vài người bạn (trai) mới. Thi thoảng họ vẫn nhắn tin hỏi thăm hoặc rủ tôi đi uống cafe nói chuyện gẫu. L. lúc đó cũng là một bác sĩ đã ra trường rồi nhưng cậu ấy không làm ở Hà Nội vì bố cậu có mấy phòng khám tư lớn ở Bắc Ninh nên cậu phải ở nhà giúp bố. Thỉnh thoảng có việc gì đó hoặc vì nhớ tôi (đó là lời cậu ấy nói), cậu ấy lại phi ra Hà Nội để đi uống cafe với tôi rồi lại phi về. Bọn tôi vẫn gọi nhau là chị em và sự thực thì tôi cũng chỉ coi cậu ấy là em trai tôi thôi
. Hồi đó, tôi không có thói quen để ý đến việc ai quan tâm tới tôi và tôi cũng chẳng bận lòng khi ai làm điều gì đó vì tôi hay thậm chí nói yêu tôi tôi cũng chẳng mảy may xúc động...

Noel năm ấy (năm 2003 thì phải), cậu ấy nhắn cho tôi một cái tin rằng chị đã có hẹn đi chơi với ai chưa nếu chưa thì em đăng ký nhé. Tôi trả lời được. Cậu ấy không tin vào mắt mình, cứ gọi điện hỏi lại mãi rằng có thật là chị đồng ý đi chơi với em không khiến tôi bực mình. Rồi hôm Noel cậu ấy ra từ chiều, tôi rủ một cô bạn đi chơi cùng, sau đó một anh chàng lúc ấy cũng đang thích tôi tự dưng nhắn tin thế là tôi rủ tham gia luôn thể. Bốn người chúng tôi đi chơi khá vui vẻ, L. và anh chàng kia thi nhau mua đủ các thứ từ mũ ông già Noel cho đến vòng vèo đeo vào người tôi và cô bạn nên trông bọn tôi như gánh đồ chơi di động vậy
. Đường thì đông, thanh niên đổ hết ra Hồ Gươm, đến lúc không chen chân được nữa thì ngồi chiếu bên hồ uống rượu mực nướng
, ngắm dòng người ùn ùn đi qua đi lại mà chẳng biết đi đâu...

L. cứ đi bên cạnh cuộc đời của tôi như thế. Mỗi dịp lễ tết cậu ấy đều nhắn tin chúc mừng, những cái tin rất tình cảm nhưng cũng chỉ có vậy. Thỉnh thoảng cậu lại kể cậu nằm mơ thấy tôi nhưng khi tôi hỏi nằm mơ thấy gì thì cậu lại không chịu nói. Cậu ấy biết là tôi luôn đang yêu một ai đó hay đan
g thất tình vì ai đó. Một lần tôi nhắn tin cho L. nói tôi thất tình rồi. L. gọi lại bảo chờ nhé em ra. Tôi nói đùa em ra chậm chị yêu người khác đấy. Cậu ấy không ra nữa, hai tuần sau tôi nói tôi có người yêu mới rồi. Cậu ấy kêu trời, bảo sao nhanh thế, mấy hôm trước em bận không ra được mà
. Vài lần như thế, cậu ấy nói L. (cậu ấy dần dần không gọi tôi là chị xưng em nữa mà chuyển thành xưng tên mặc dù tôi vẫn cứ chị em như thường) không chờ được nữa đâu, dù H. có yêu ai thì cũng xin H. dành cho L. một phần tình yêu của H. và L. sẽ chứng minh cho H. thấy L. yêu H. như thế nào. (Câu nói của cậu ấy khiến tôi buồn cười khi nghĩ đến truyện "Cuốn theo
chiều gió", có lần Ret Battle nói với Scarlet rằng tôi không thể chờ
giữa hai lần lấy chồng của cô để cầu hôn với cô được.) Híc, nhưng lúc đó tôi nghĩ tình yêu làm sao mà chia sẻ nổi, dù tôi có quý cậu ấy đến đâu thì đó cũng chẳng bao giờ là tình yêu nên tôi từ chối hết lần này đến lần khác.

Cậu ấy là một người dễ thương, dịu dàng và hiền lành, mà có lẽ cũng bị tôi "bắt vía" nên dù bị tôi từ chối nhiều lần nhưng cũng không tỏ ra bực tức hay cay cú mà vẫn quan tâm tới tôi, vẫn nhắn những tin nhắn tình cảm mà không hề gượng ép. Có thời gian tôi chán nản nên cắt hẳn liên lạc với cậu, không bao giờ trả lời tin nhắn hoặc nghe điện thoại của cậu nữa. Bẵng đi khá lâu, khi tôi đã gần như quên hẳn cậu thì bỗng một buổi tối cậu gọi điện bảo đang ở gần chỗ tôi và sẽ đến chơi. Tôi là người hay quên nên nghĩ coi như gặp một người bạn cũ vậy thôi. Cậu ấy đến, trông chẳng khác là bao nhưng có vẻ hơi say vì vừa mới ăn nhậu với đám bạn về. Cũng chính vì say mà cậu ấy bạo dạn hơn, thể hiện tình yêu của mình với tôi một cách ầm ỹ để rồi tôi phải tống cổ cậu ấy ra cửa mặc dù rất buồn
.

Đó cũng chính là lần cuối cùng tôi gặp L. Sau lần ấy tôi cắt liên lạc hoàn toàn với cậu, tôi và người bạn gái do bận rộn cũng ít gặp nhau nên từ bấy đến nay tôi không hề nghe tin tức gì từ cậu cả. Thực ra thì từ lâu tôi cũng gần như quên cậu hoàn toàn rồi, nếu như không có những ngày dở hơi như hôm nay chợt nhớ về một thời chinh chiến và yêu đương của mình
. Bằng cảm nhận của mình, tôi biết cậu ấy đã từng rất "chân tình" với mình và trong cuộc đời này, đó là một lần (trong số những lần) tôi bỏ lỡ một tấm chân tình trong thiên hạ. Cũng đáng buồn lắm thay
!!!

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2009

Hoài niệm

Có bao giờ bạn cãi nhau nảy lửa với người đó, bạn buồn rầu nghĩ rằng thế là hết, bạn trở về nhà trong cô đơn nhưng mừng làm sao, người đó đã đứng trước cửa nhà từ bao giờ, đang chờ bạn về? Nhìn thấy bạn, người đó không thốt lên một lời mà chỉ vòng tay ôm lấy bạn, một cái ôm thật chặt như thể chưa bao giờ xa nhau. Một câu chuyện giống như trong phim " Love Story " lãng mạn nhỉ? Có một lần, tôi cãi nhau với người ấy tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc. Tối đó tôi rủ một người bạn gái đi uống rượu, và say khướt tôi vô thức về nhà người ấy, ngủ gục trên giường mà thậm chí không kịp thay quần áo. Đêm, người ấy trở về, thấy tôi nằm trên giường, người ấy mừng khôn xiết, ôm lấy tôi và khóc. Người đó nói rằng đã đi tìm tôi khắp nơi, ở nhà tôi, ở các nhà bạn bè mà không thấy. Người đó xin lỗi tôi rất nhiều nhưng những giọt nước mắt người đó rơi vì tôi có lẽ trong suốt cả cuộc đời này tôi sẽ nhớ hơn tất cả mọi lời người đó từng nói.

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Lần gặp T.

Sáng ngủ dậy thấy có nắng, cứ tưởng hôm nay trời quang mây tạnh. Ai dè bây giờ lại mưa, trời cứ xầm xầm xì xì lúc mưa lúc tạnh, chả làm gì và đi đâu được. Ngồi trong nhà nghe nhạc trong tiếng mưa rơi cũng thú nếu như không có những kế hoạch phải hoàn thành.


Tôi hết nghe Kingston Town lại đến You're my everything, những bài hát ngày nhỏ tôi rất thích, nghe đi nghe lại. Nhớ chiều mưa ấy, tôi, K và T ngồi nhậu ở một quán thịt dê trên đường nào đó ở SG. Ba người bạn lâu ngày gặp lại rất vui nên hôm đó tôi phá lệ uống thả dàn. Ba người chơi hết gần một két bia Ken, say lử lả. Mà vui không tả được. Lúc chia tay, nhân có hơi bia, K và tôi ôm nhau thân ái, hành động mà lúc tỉnh chắc cậu ấy chẳng bao giờ dám làm. He he... Rồi T đưa tôi về, ngồi sau lưng anh mà tôi thấy như đang bồng bềnh trôi ở một cõi nào xa tít tắp.


Nhớ lần T đưa tôi lên quán bar ở trên tầng rất cao ở giữa trung tâm SG nghe nhạc. Anh kể về công việc của anh, câu chuyện thường xuyên và chủ đạo giữa hai đứa. Trong câu chuyện của mình bao giờ anh cũng nhắc đến mẹ, người đã gặp tai nạn và mất khi anh mới học năm thứ 2 đại học. Khi anh đưa tôi đi mỗi con đường, mỗi địa điểm anh đều nói là mẹ anh đã từng đưa anh đến đây, đến đây... Mẹ anh mất cũng được chục năm rồi mà anh còn thương mẹ anh nhiều đến thế. Tôi thấy rưng rưng trong lòng vì cảm động và vì thương anh.


Nhớ lần T nói mời tôi với K đi nhậu, tôi nói K đi VT rồi. Anh hỏi sao em biết. Bởi K là bạn học cùng trung học với anh và qua anh tôi mới biết K nên anh cũng không ngờ tôi lại mau chóng trở nên thân thiết với K như vậy. Tôi trả lời vì K là bạn tri kỷ của em mà. Anh hỏi luôn: " Thế anh là gì của em ?"  Tôi không đáp vì không biết phải trả lời anh như thế nào. Anh là gì của tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Anh là bạn thân, là tri kỷ hay là người tình của tôi? Hay tất cả những thứ này cộng lại? Tất cả đều lẫn lộn và không có ranh giới cụ thể. Vậy thì tốt hơn hết đừng định nghĩa anh là gì của tôi và tôi là gì của anh, cứ để vậy và ta vui với thực tại là đủ rồi.


Năm năm quen nhau, ba lần gặp mặt, mỗi lần vài ngày, vậy mà lúc nào cũng rất thân thiết như là chưa từng xa nhau. Một ngày nào đó khi anh đã có gia đình và tôi cũng vậy, ta gặp lại nhau, tay nắm tay và mắt long lanh giot lệ. Thế cũng đủ biết ta đã yêu quý nhau và nhớ nhau đến mức nào.


Hạnh phúc nào phải xa lạ gì...

Bàn tay của những người đàn ông tôi yêu.

Tôi thích một người đàn ông có đôi bàn tay đẹp. Một đôi bàn tay thuôn dài, không phải đôi bàn tay mướt mát như của phụ nữ mà cứng cỏi với những ngón tay được cắt ngắn, sạch sẽ và hai ngón tay cái rất cong. Đôi bàn tay đó thường được tìm thấy ở những người nghệ sỹ hoặc những người không phải lao động chân tay.


Những người bạn trai của tôi cũng thường là người có đôi bàn tay đẹp. XT với những ngón tay dài nhưng gân guốc, bàn tay của người chơi thể thao rất nhiều. Đôi bàn tay đó thời sinh viên vẫn thường nắm lấy tay tôi mỗi khi bước sang đường hay vuốt tóc tôi trong những ngày hiếm hoi gặp mặt.


LH với những ngón tay của người nghệ sỹ chơi đàn violin, đầu ngón tay vuông chứ không phải búp măng, lúc nào cũng trắng trẻo, sạch sẽ và ngoan ngoãn như bản chất rất ưa sạch sẽ của anh. Đôi bàn tay đó rất mềm dẻo khi chơi đàn, khi uốn éo biểu diễn cho tôi xem hình giống như ngọn lửa nhưng cũng rất cứng cáp khi giúp tôi sửa chữa đồ điện, sắp xếp các vật dụng trong nhà.


PH có đôi bàn tay của người quản lý, đẹp và cứng rắn để chỉ đạo công việc hàng ngày trong công ty. Đôi bàn tay đó chẳng bao giờ giúp tôi làm việc gì bởi vì anh luôn nói phải biết sử dụng dịch vụ và anh thường có một đội ngũ nhân viên để tôi cần gì là có thể giúp đỡ ngay.


Th. với những ngón tay cái rất cong mà tôi thường nói đó là dấu hiệu của việc rất chiều vợ và người yêu. Anh đã rất chiều chuộng tôi trong suốt khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau. Cũng chính anh đã đi học bó hoa và tự tay bó những bó hoa rất đẹp tặng tôi mỗi cuối tuần. Ngày đó trong phòng tôi luôn luôn ngập tràn những bó hoa anh đem đến.


Bàn tay của T. cũng là đôi bàn tay của người nghệ sỹ, thuôn dài với những móng tay hình ôvan. Anh đánh trống chứ không chơi đàn, và đó cũng là nghề tay trái của anh. Đôi bàn tay ấy thường nắm tay tôi khi gặp mặt và khi chia tay thường nói không nỡ rời xa...


Nhưng những bàn tay đó đều đã rời xa tôi mất rồi...

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2008

Lời thì thầm trong gió.

Sáng thứ bảy, Hà Nội mưa to. Từ trong căn nhà khô ráo và ấm áp nhìn mưa rơi, lắng nghe tiếng mưa gõ nhịp đều đều trên nền sân tạo nên một bản giao hưởng êm đềm. Mở đĩa nhạc Lobo, lâu lắm rồi mới nghe lại đĩa nhạc này. Những bản nhạc country êm ái và dịu dàng quá đỗi. Lúc nào cũng vậy, con sói già Lobo ôm đàn ghi ta lang thang hát trên bãi biển, hát trên đồng cỏ rộng mênh mang, hát giữa những nơi thật bình yên, có cảm giác hơi cô độc nhưng mang lại biết bao niềm an ủi cho những trái tim tan vỡ.


Trong đĩa Lobo, tôi thích và hay nghe nhất bài hát " Whispers in the wind" - những lời thì thầm trong gió. Bài hát thật dịu dàng, giai điệu chậm rãi và da diết; tình yêu ấy cũng nhẹ như làn gió, như hơi thở của biển khơi. Mỗi khi nghe bài hát này, tôi luôn nhớ đến một câu chuyện từ rất lâu rồi, một câu chuyện tình mà như không phải chuyện tình. Một câu chuyện mãi nằm trong vùng ký ức đẹp tuyệt vời của tôi thời thơ trẻ.


Hè năm đó, tôi mới tốt nghiệp lớp 12 và vừa mới tham dự kỳ thi Đại học. Tôi quen cậu ấy trong sự sắp xếp tình cờ của một chuyến du lịch. Đó là một chuyến nghỉ mát Sầm Sơn và Cửa Lò vài ngày. Ngay khi vừa bước lên xe, tôi đã bắt gặp ánh mắt cậu ấy nhìn tôi, một ánh mắt lạ lùng, tươi vui và thân thiết. Chúng tôi mau chóng làm quen với nhau, những người trẻ tuổi thường dễ quen như thế đó. Khi cậu ấy hỏi tên, tôi đã không nói và cậu ấy đặt cho tôi một cái biệt danh dễ thương là " Cuội". Lúc nào cậu ấy cũng gọi tôi bằng cái tên ấy trong suốt cả chuyến đi. Trên xe cậu ấy gọi tôi " Cuội ơi, nhìn kìa" để chỉ cho tôi thấy một cảnh đẹp bất chợt nhìn thấy dọc đường. Trên bãi biển cậu ấy gọi tôi " Cuội ơi", giọng da diết và ánh mắt buồn xa thẳm. Cho đến giờ tôi cũng không thể nhớ nổi gương mặt của cậu ấy, chỉ nhớ là cậu ấy có cái miệng thật tươi lúc nào cũng chực nở một nụ cười thân thiện.


Ngày cuối cùng ở biển, cậu ấy rủ tôi " Cuội ơi đi dạo đi". Hai đứa đi dạo dọc bờ biển, nói đủ thứ chuyện không đầu không cuối. Cậu ấy mua tặng tôi một chuỗi vòng làm bằng ốc biển rất đẹp. Những con ốc biển mỏng manh được mài giũa cẩn thận và được xâu lại với nhau thành những chiếc vòng độc đáo mang hương vị của biển.


Trở về, chúng tôi chia tay nhau không một lời tạm biệt. Dù cho tôi vẫn ở lại thị xã nhỏ của cậu ấy thêm một thời gian nữa nhưng tôi đã không hề liên lạc với cậu ấy. Và đối với cậu ấy, có lẽ tôi đã mất hút trong cuộc đời này, như khi tôi bất chợt đến. Cậu ấy đã không bao giờ biết được tôi là ai, tôi từ đâu đến và tôi sẽ trở về đâu.


Những ngày lang thang trong thị xã, tôi thấy nhớ cậu ấy và những ngày ở biển. Tôi biết rất rõ nơi cậu ấy sống bởi thị xã quá nhỏ và tôi đã đi dạo qua biết bao lần. Những lần ngồi lặng trong thư viện, ngắm nhìn đốm nắng vàng nhảy nhót ngoài hiên vắng, tôi nhớ nụ cười của cậu ấy. Những lần đi chơi gặp mưa phải chạy vào trú mưa trong nhà thờ, ngước mắt nhìn bức tượng Chúa đang hiền từ nhìn xuống trần gian, tôi như nghe thấy tiếng cậu ấy gọi tôi " Cuội ơi!" Những lần đi về vùng quê thơm ngát hương lúa chín, tôi như nghe thấy tiếng sóng vỗ ì ầm bên tai...


Tôi về thành phố, tất cả mọi thứ đều chấm dứt. Cả nỗi nhớ ấy cũng rơi vào vùng xa thẳm, như làn sương khói mỏng mảnh trong chiều, như một tiếng thở dài của biển...

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2007

Entry for September 21, 2007

Sáng nay vừa bật YM lên, nhận được offline messages của anh S.H có nội dung thế này:

Em không còn yêu anh

Thế nhưng anh còn yêu em

Em không là của riêng anh

Thế nhưng anh là của riêng em

Em không chờ mong anh

Thế nhưng anh vẫn chờ mong em

Em bây giờ nơi đâu

Có hay nơi này anh đang vẫn đêm ngày mong em

Anh chúc mừng cho em

Thứ ba này thêm một năm vui

Nhưng xin đừng quên anh

Đau cho duyên mình mong manh

Anh xin làm chim xanh

Hót vang bên tai em

Mong em một năm vui

Quên hết ưu phiền trên vai

Mong xây dựng tương lai

Tương lai hạnh phúc muôn đời...

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2007

For my lover...

Hai đứa chưa một lần gặp mặt nhưng vẫn gọi nhau là " người iu", cứ như thể đã quen nhau từ kiếp trước rồi. M. thường khiến tôi cảm thấy dễ chịu khi nghĩ đến hay mỗi khi chat cùng nhau. Với M, tôi có thể nói bất kỳ điều gì dù cho điều đó có vớ vẩn đến đâu đi chăng nữa, cậu ấy chẳng bao giờ phiền lòng hoặc làm tôi phải phiền lòng cả. Nhớ lần đầu tiên chat với M, hôm đó là một ngày cuối năm thật đẹp, cậu ấy đã dành cả một ngày không làm việc để chỉ nói chuyện với tôi thôi. Tôi thấy thật vui vì đã gợi cho cậu ấy nhớ về một cái tết miền Bắc thân thương mà lâu rồi cậu ấy không được hưởng. Cũng lạ là chỉ sau lần chat đầu tiên, tôi đã thấy cậu ấy rất thân quen như một người bạn cũ lâu ngày mới gặp lại vậy.

Dù chỉ trêu chọc nhau nhận là người yêu nhưng có vẻ như M. là mẫu người đàn ông mà tôi yêu mến. Khó có thể giải thích thành lời nhưng chỉ riêng cái việc cậu ấy luôn nói những câu làm tôi vui và không bao giờ khiến tôi phải phiền muộn như những người con trai khác cũng đủ để tôi rất cảm kích rồi.

Đêm nay lên mạng, gặp M và chat với cậu ấy, tôi nói rằng tôi sẽ vào Sài Gòn để gặp cậu ấy vào một ngày không xa. Tôi nói tôi rất muốn gặp cậu ấy nhưng M có vẻ không tin vào điều đó. Cũng phải thôi, một mối quan hệ ảo khó có thể khiến cho người ta có nhiều trông đợi hay hy vọng. Tuy nhiên, với tôi điều đó lại khá thực. Dù cho trong thực tế M. có là ai đi chăng nữa thì tôi cũng vẫn muốn gặp cậu ấy một lần, muốn được đi dạo với cậu ấy ở đất SG hoặc được trò chuyện trực diện. Không biết hoặc chưa biết để làm gì nhưng tôi vẫn đinh ninh là tôi sẽ thực hiện được. Dĩ nhiên là tôi không hứa nhưng tôi biết là cậu ấy cũng sẽ tin và đợi tôi thôi...

Cố gắng đợi nhé, người yêu của tôi...

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2007

Những ngày không tình yêu

Mấy hôm nay tôi rất hay nghe bài hát “ You’re my everything”, một bài hát đã từng nghe từ rất lâu và rất nhiều lần rồi. Bao giờ cái giai điệu êm ả của nó cũng khiến cho tôi buồn và nhớ đến một điều gì đó không rõ ràng lắm. Có khi tôi buồn nhớ đến một ngày mùa hè cách đây vài năm, tôi cùng công ty đi nghỉ mát ở biển Cửa Lò. Mọi người rất vui vẻ, riêng tôi thì không. Tôi chỉ nhớ đến anh thôi. Buổi tối đầu tiên tôi gọi điện về cho anh, nói em nhớ anh lắm và chỉ muốn về với anh ngay. Anh nói anh cũng nhớ em, em đi chơi thì cố gắng vui với mọi người, chỉ 2-3 hôm là sẽ về với anh thôi mà. Nhưng tôi không thể không nhớ anh mãi, khi tôi đi bơi cùng mọi người, khi tôi đi dạo dọc bãi biển, khi tôi một mình nằm trong phòng ở khách sạn…

Có lúc tôi nhớ niềm vui thơ trẻ của anh khi tôi đến với anh trong cuộc đời. Những lần tôi gọi điện cho anh, anh nói chuyện líu lo như một đứa trẻ, rất vui và rất ngây thơ. Tôi vẫn hay lây niềm vui đó của anh, thường trêu chọc anh, nhại lại những câu nói buồn cười của anh. Những lần anh chở tôi đi lang thang khắp nơi, ghé vào tất cả những ngôi chùa ta gặp dọc đường đi, thắp hương và cầu khấn một điều gì đó… Sau này, có khi tôi buồn và nhớ thật nhiều vì cũng chính tôi là người đã lấy đi niềm vui của anh, tôi đã rời khỏi cuộc đời anh rồi.

Những ngày không tình yêu, nghe bài hát thấy buồn bởi vì lòng mình quá trống rỗng. Không có một người để nhớ, không có một người để yêu thương, không có một bờ vai để dựa vào mỗi khi mình muốn khóc.

Những ngày không tình yêu, những người đàn ông đến rồi lại đi, để lại trong lòng mình sự trống rỗng như một bờ vực sâu thẳm. Mới nhớ ra rằng lâu rồi không có cảm giác yêu đương nữa. Lâu rồi không nhung nhớ ai, không mong chờ ai, không ngồi nói một chuyện gì đó và người ấy ngồi chăm chú lắng nghe. Không có những buổi chiều êm đềm ngồi bên nhau như một cặp đôi bình thường nào khác. Không có những lúc bàn chuyện về tương lai nữa. Cuộc sống bây giờ là hiện tại và chỉ có hiện tại thôi, không có một điều gì để mà mong đợi, không có điều gì để mà biết rằng mình không chỉ có một mình.

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2007

Đứng trong bóng đêm và khóc

Tôi là người ghét sự cô đơn và ghét phải làm cái gì đó một mình. Nếu như bữa ăn chỉ có một mình thì tôi hoặc là nhịn ăn hoặc thường ăn quấy quá cho xong. Có thể như thế sẽ bị người ta cho là không biết tự thương bản thân mình lắm nhưng buồn là buồn, cô đơn là cô đơn làm sao thay đổi được. Thưc tế tôi có rất nhiều thời gian chỉ một mình. Cũng không khó khăn lắm mới hiểu được cảm giác cô đơn là gì.

Khi tôi nói với anh là hãy ở lại nhưng anh vẫn ra về. Cảm thấy buồn không tưởng được. Đôi khi khóc vì điều đó, đơn giản chỉ vì tôi không chịu nổi cảm giác một mình hay vì tôi cần anh mà anh không biết? Tuy nhiên, cảm giác cô đơn và buồn bã nhất là khi một cánh cửa khép lại phía sau lưng mình. Một mình đứng trong bóng đêm và khóc. Ý nghĩ sẽ không bao giờ bước chân qua cánh cửa đó nữa khiến cho trái tim đau đớn như có bàn tay ai bóp nghẹn lại. Không bao giờ quen nổi ý nghĩ coi một người như không khí, như chưa từng có những yêu thương. Nhưng điều đó là có thật. Bởi vì còn thương nhiều lắm nên đã để cho người ấy tự do lựa chọn. Bởi vì thương nhiều lắm nên đã phải ra đi. Vẫn còn thương nhiều lắm kể cả khi sau này người ấy nói rằng hãy quay về đi nhưng đã không quay về. Không thể bước qua ngưỡng cửa đó một lần nào nữa dù lòng rất thương. Mà thương một người cũng không cần phải có một lý do nào hết cả.

Cảm giác nhớ mênh mang những ngày tháng xưa cũ. Tại sao anh lại tìm đến tôi trong những lúc cô độc nhất? Như một đứa bé khi buồn rúc đầu vào lòng mẹ để tìm kiếm sự an ủi. Còn những khi tôi buồn tôi không thể nói với anh? Không hiểu đã bao giờ một cô gái quá mạnh mẽ và cứng rắn như tôi khiến cho anh phải rơi nước mắt vì thương xót chưa? Và nếu có những lúc thương xót tôi anh thường làm gì? Còn tôi, tôi thường thương và nhớ anh đến đau lòng, có những lúc tưởng như đau đến vỡ tan cả lồng ngực. Và cũng thường không ngủ được mỗi khi nhớ đến nỗi cô độc của mình.

Không thể không nhớ đến nỗi cô độc của mình khi bước ra từ căn nhà đó. Ánh đèn vàng ấm áp lùi lại phía sau. Chỉ còn bóng đêm đặc quánh lạnh lẽo bao trùm lấy nỗi buồn và nỗi đơn côi. Đứng trong bóng đêm và khóc. Đã từng mong sao tất cả chỉ là một giấc mơ không có thật, để khi tỉnh dậy mỗi sớm mai vẫn được ở bên người mình yêu dấu. Nhưng sau mỗi giấc ngủ nhọc nhằn, buổi sáng đánh thức mình vẫn chỉ là nỗi buồn và sự trống rỗng đến lạnh người. Không biết đến bao giờ mới chấm dứt những giấc mơ?

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2007

Người quen trên mạng

Đã lâu rồi không gặp T. trên mạng. Có thể là T. không thích nói chuyện nữa. Cũng có thể là chúng ta không còn có duyên với nhau. Đã 5 năm rồi, chưa một lần gặp mặt. Vậy mà nói chuyện cứ như thể đã quen nhau từ kiếp trước. Mà lạ thật, 5 năm không hề một lần muốn gặp nhau. Nói thế cũng không hẳn đúng. Có lần đã cho T. xem mặt trong lúc chat, nhưng lúc đó trong phòng tối lắm, mọi thứ đều lờ mờ không rõ. Còn khi T. muốn cho xem mặt, cậu ấy post ảnh lên một trang web mà ai cũng có thể nhìn thấy được. T. làm nghệ thuật nên cũng có chút ít máu nghệ sĩ. Bức ảnh của cậu ấy cũng là một bức ảnh nghệ thuật, kiểu như “ nhìn lên một mảnh trời xanh”, đầy đủ mặt mũi đấy nhưng cuối cùng cũng chả rõ ràng gì cả.

Đã có một thời gian dài đêm nào cũng chat với nhau. Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Hết tranh luận, giận dỗi rồi lại làm lành. Có khi còn kể tiếu lâm cho nhau nghe nữa. Ngày đó tự dưng thấy yêu đời hẳn lên. Còn T. thấy chăm post ảnh lên mạng. Bây giờ thỉnh thoảng lượn qua trang web đó, những tấm ảnh cũ vẫn còn nhưng tác giả của nó dường như lâu lắm cũng chả thèm ngó ngàng gì tới. Và không có những tác phẩm mới được post lên cho thiên hạ cùng nhòm ngó nữa.

Tự dưng mỗi đêm về không có cảm giác chờ đợi lúc T. online để chat với nhau như ngày trước. Cũng không một dòng offline gửi cho nhau. Thấy cái sự quen nhau, những câu chuyện nói với nhau cứ như chưa bao giờ xảy ra vậy. Thỉnh thoảng cũng thắc mắc tự hỏi không biết hiện giờ T. đang lang thang tìm cảm hứng sáng tác ở phương trời nào hay đang đưa đám sinh viên đi thực tập ở đâu. Có thể cậu ấy đang bồng bềnh dõi theo những đám mây trên Sapa đầy sương khói. Có thể cậu ấy đang lang thang một mình dọc bờ biển Nha Trang ấm áp. Có thể cậu ấy đang đùa nghịch với một đứa trẻ ở một vùng quê nào đấy… Cũng có thể cậu ấy vẫn đang ở trong thành phố, ngày ngày lên giảng đường dạy học và đêm về bật máy tính làm việc miệt mài quên cả thời gian. Cậu ấy chắc vẫn thế, lúc nào cũng làm việc quên cả thời gian, quên hết mọi chuyện xung quanh, cứ như thể không có ngày mai vậy… Thực ra thì muốn biết tất cả những điều đó bây giờ cũng không khó lắm. Chỉ cần nháy vào nick của cậu ấy rồi hỏi một câu chắc hẳn một lúc nào đó sẽ có câu trả lời. Thế nhưng đã không hỏi. Đã không gửi offline cho cậu ấy nữa.

Và sẽ không bao giờ còn có câu trả lời offline nữa vì cái nick hay dùng để chat với T. đã bị xoá sổ từ lâu rồi…

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2007

Xin lỗi, em không yêu anh.

Cuối xuân rồi bỗng dưng trời lại trở gió mùa đông bắc. Từng cơn gió lạnh thổi trên con đường dài hun hút càng làm tăng thêm cái vẻ vắng lặng của nó. Trời rét mới thấy được hết cái giá trị của ánh đèn vàng ấm áp trong một quán café nhỏ trên con phố cũng nhỏ như thế.

Người đàn ông ngồi thẫn thờ, khuôn mặt điển trai với nụ cười gượng nơi khoé miệng như đóng băng lại. Không gian chợt chùng xuống như giọt thời gian ngưng đọng kéo dài lê thê đến vô tận. Vừa mới một phút trước đây, người đàn ông đó được nghe thấy câu: “ Xin lỗi, em không yêu anh”. Bao nhiêu hy vọng bỗng vụt tắt, vỡ vụn trong nỗi ê chề và nỗi buồn lan toả trên gương mặt người ấy.

Thật khó để nói ra lời từ chối người nào đó, nhất là đối với một người rất tốt như người ấy. Có nhiều khi từ chối rồi nhưng nhìn thấy nỗi buồn trong mắt người ấy lại thấy lòng rưng rưng và chỉ muốn chạy đến nấp vào một chỗ nào thật kín đáo để khóc một mình. Trái tim yếu mềm biết bao! Không thể chịu nổi khi nhìn vào mắt một người đàn ông đang buồn. Lại càng không tài nào chịu nổi khi nhìn thấy người đàn ông khóc. Lúc đó chỉ muốn ôm người ấy vào lòng an ủi vỗ về để những mong sao làm mất đi nỗi buồn vô bờ trong đôi mắt ấy.

Nhưng đã không ôm người ấy vào lòng. Đã quay mặt đi để không nhìn thấy tia nhìn tuyệt vọng. Đã không làm gì dù chỉ nhúc nhích một ngón tay... Nếu chỉ giơ lên một ngón tay thôi chắc hẳn mọi sự đã khác rồi.

Quá khứ ào về như một cuốn phim quay chậm. Những người đàn ông đã đi qua cuộc đời. Những lần nhượng bộ… Và không muốn nhượng bộ thêm một lần nào nữa. Không muốn yếu lòng thêm một lần nào nữa. Rồi thời khắc đó sẽ trôi qua. Tất cả sẽ qua đi thôi dù thật khó để thốt ra câu nói: “ Xin lỗi, em không yêu anh”.