Hiển thị các bài đăng có nhãn Những kỷ niệm khó quên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những kỷ niệm khó quên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Thời sinh viên của tôi

Sáng nay vừa lò dò vào mạng thì em Nhàn đang ở xứ Úc xa xôi nhảy vào chat chit hỏi thăm. Rồi mấy người bạn học thời đại học cũng nhảy vào theo, bàn tán xôn xao hẹn hò vụ gặp mặt nhân dịp kỷ niệm 10 năm ra trường, ngày 24/10/2000 là ngày nhận bằng tốt nghiệp đại học. Nghĩ bụng quái sao các bạn nhớ giỏi thế, không những nhớ năm mà còn nhớ được cả ngày tháng nữa, bái phục thật. Mình không phải cố tình nhưng cái thời nhớ các ngày tháng sự kiện đã trôi vào dĩ vãng mất rồi, hay đã quá bão hòa với những lễ kỷ niệm? Nói chuyện xong thì lại nghĩ hay nhân dịp này viết một entry đi, số 10 cũng là số đẹp với lại có khi phải tới kỷ niệm 50 năm ngày ra trường mình mới lại viết một bài nữa ấy chứ. Nhớ ra hôm trước cũng đã bỏ lỡ dịp gặp mặt và viết về thời cấp 3 nhân dịp 90 năm thành lập trường Ngô Quyền ở Hải Phòng của mình rồi thì tiện đây viết về thời sinh viên trước vậy.

Nói là viết nhưng đâu có dễ nhỉ, nhất là ký ức thời sinh viên của mình chỉ là một vùng mờ nhạt thi thoảng có điểm xuyết những sự kiện rời rạc. Mình vốn không thiết tha gì với chuyện học hành lắm mặc dù con đường học hành của mình khá là dài, dài phát mệt mỏi lên ấy chứ. Lại buồn cười hôm trước bạn Huyền chat với mình bảo bạn Nhàn hồi xưa lười học thế mà cuối cùng lại là đứa loay hoay với việc học hành nhiều nhất nhỉ, hết văn bằng hai giờ lại sang Úc làm master mấy năm rồi mãi mà chưa cầm được mảnh bằng về. Trừ mấy bạn như Vân giờ là giảng viên đại học thì phải học lên tiến sỹ còn hầu hết đứa nào trong lớp cũng có bằng hai hoặc master từ lâu rồi. Con đường học hành quả là gian nan cực khổ
...

Sau mỗi năm, nếu có gặp mặt thì câu chuyện sẽ dài hơn, bởi vì ngoài việc hỏi han cập nhật tin tức của nhau làm gì ở đâu, mấy con, lên chức gì, mới đi công tác ở đâu về thì còn một màn không kém phần quan trọng nữa là những ai còn sống sót yên lành? Mình không thể nhớ chính xác được sĩ số lớp mình hồi đó là bao nhiêu vì nó biến động theo từng năm, hình như vào khoảng 24 hay 25 gì đó có cộng trừ vài mạng. Cả khóa năm đấy chỉ khoảng 150 mạng chia làm 6 lớp, là lớp học tiếng Anh hoặc tiếng Pháp thôi còn các môn khác là học ở hội trường chung thì không tính.

Hồi đó có một truyền thuyết được rỉ tai nhau trong giới sinh viên trong trường là khóa nào cũng có một mạng phải ra đi, mà đúng thật ngay hồi mình còn học trong trường mình đã chứng kiến các khóa đều có những người bị tai nạn chết thê thảm ở lứa tuổi còn xuân xanh. Và cũng không ai ngờ trong lớp mình có một bạn đã sớm ra đi là bạn Tuấn, vốn là một người lặng lẽ và quá hiền lành nhưng cũng không kém phần tài hoa. Hồi đó là bọn mình cũng đã ra trường được 1-2 năm gì rồi và bạn ấy không những chỉ tốt nghiệp trường mình mà cũng đồng thời tốt nghiệp luôn trường Ngoại thương bên cạnh. Mình vẫn nhớ hôm đó đi chơi về anh chủ nhà bảo cái Hương vừa đến báo là "Bạn Tuấn tạch rồi." Híc, anh ấy nhắc lại nguyên văn như thế đấy
. Không tin vào tai mình, sau mới rõ ngọn ngành hai bố con bạn ấy bị đứa em họ giết ngay tại nhà
. Quá đau lòng! Sau khi bạn ấy mất rồi tập thơ "Hoa" của bạn ấy cũng được xuất bản và được đoạt giải hai cuộc thi thơ gì đó trong nước... Còn một người nữa vẫn sống nhưng giờ đây đang bóc lịch trong tù (vì tội chống phá nhà nước XHCN) nên phải nói là sĩ số lớp cứ hao hụt dần dần.

Mình thích nhớ lại trường mình hồi mới học năm nhất hơn, hoang sơ cỏ mọc um tùm trong sân trường và mọi người thân thiết với nhau. Trong sân trường ngày ấy trồng một cây ngọc lan và một cây hoàng lan, ban đêm hương hoa thơm nồng nàn thường bay vào các phòng cho nên đó cũng là lý do vì sao đến nay mình vẫn thích và trồng hai loại cây đó. Hồi ấy lớp mình dân ngoại tỉnh nhiều nên toàn ở trong ký túc xá, mà ký túc xá cũng vẻn vẹn có khoảng hơn 200 mống gì đó từ khóa 20 đến khóa mình là khóa 23, sau một số năm không tuyển sinh mới tuyển sinh trở lại. Do vậy ký túc xá cũng ở trong trường luôn, có khi phòng ký túc xá ngay cạnh phòng học tiếng Anh. Nhiều buổi trưa đang ngủ trong phòng mà còn nghe rõ tiếng các lớp học tiếng Anh lao xao. Cho nên thói quen hồi đó của bọn mình mỗi khi ra chơi giữa giờ vào giờ học cuối là lao thẳng từ tầng năm xuống căng tin ăn trưa rồi lại lao lên học tiếp (để tránh lúc tan học thì căng tin quá đông), tất cả mọi hành động chỉ diễn ra trong vỏn vẹn có 15 phút. May mà không bị đau dạ dày, phù
. Nhớ những lần trốn học để đi chơi hay đơn giản chỉ để ở nhà... ngủ. Có những lần vừa lên lớp mà thấy chán học trốn về phòng, vừa mở cửa phòng ra cả phòng đã tề tựu đông đủ trong đó từ lúc nào, híc
.

Nhớ những sự kiện có một không hai hồi đấy trong ký túc xá là những lần toàn ký túc xá bắt trộm. Là có những tên trộm vặt đến chơi rồi ăn trộm xe đạp hay đồ đạc của sinh viên trong trường, thế là các anh tức mình rình và tóm được thủ phạm, cả trường xông vào đánh, có cả con gái mới ghê chứ, híc
. Nhưng thường thì những vụ hành quyết được các thầy ngăn chặn kịp thời (nếu không thì bọn trộm chắc là ra bã mất.) Vẫn nhớ như in những đêm đã 11-12h rồi thầy trưởng phòng đào tạo (nhà cũng ở ngay trong khu tập thể cạnh trường), vẫn còn mặc trên người bộ đồ ở nhà, vào trường ra lệnh họp toàn ký túc xá để chấn chỉnh trật tự.

Cũng còn nhớ những lần cả lớp rồng rắn nhau đạp xe
đi chơi loanh quanh phố phường Hà Nội hay đi chơi xa đâu đó hoặc liên hoan ăn lẩu nhà bạn nào đó trong lớp. Nhớ những lần tổ chức chơi trung thu ở giữa sân trường, hay những lần có chương trình ca nhạc, thi thố gì đó của toàn trường, chơi té nước vào nhau ướt lướt thướt và ngã oành oạch nhưng vui và cười không ngớt... Hóa ra để nhớ lại thì cũng nhiều kỷ niệm phết chứ không như mình tưởng lúc đầu nhỉ. Hóa ra cũng có những lúc vui vẻ, cười nghiêng ngả, trêu đùa nhau một cách vô tư lự đúng như lứa tuổi lúc bấy giờ.

Trường mình hồi mình học có tên là Học viện Quan hệ quốc tế, đấy là đã thay tên đổi họ chán ra rồi, rồi hết nhập lại tách với trường Ngoại thương sát bên cạnh nữa đấy. Mà sau đó nghe đâu lại đổi thành Học viện Ngoại giao và bây giờ thì hình như là trường Đại học Quan hệ quốc tế gì đó, tóm lại là có dính dáng đến tí quốc tế cho nó oai. Vì mang tiếng oai lên các bạn rất chăm học, thư viện trường lúc nào cũng đông nghẹt người, nhất là vào các kỳ thi. Vẫn nhớ những lần dù ở trong ký túc xá nhưng cũng phải canh giờ thư viện mở cửa để đặt được quyển sách hay vở xí chỗ rồi mới yên tâm đi đâu đó, có khi đi tút đến tận 10h tối lúc thư viện đóng cửa mới quay lại hoặc nhờ ai đó vác sách về cho mà chẳng học được chữ mốc nào
. Nhưng dù sao vẫn nhớ những khuôn mặt phờ phạc vì học quá nhiều và vì quá căng thẳng... Và nhớ những kỳ thi đã trở thành nỗi ám ảnh khó phai của mỗi người đã từng trải qua thời sinh viên...

À, lớp mình lại có truyền thống thay đổi lớp trưởng nữa chứ, lớp có vài mống, nửa nam nửa nữ nhưng hơn một nửa số con trai đã từng làm lớp trưởng hoặc lớp phó, có khi một năm thay lớp trưởng lớp phó tới 2-3 lần (chắc là do chẳng bố nào phục bố nào cả
). Cũng may tới năm cuối thì ổn định hơn và may mắn là cuối cùng cũng tìm được một lớp trưởng xứng đáng là Kiên (nói xứng đáng là vì cho đến ngày nay vẫn thể hiện được vai trò lớp trưởng của mình, bằng chứng là nhờ có bạn mà mọi người mới có những dịp gặp gỡ nhau.) He, nịnh lớp trưởng tí (nếu chẳng may có đọc được những dòng này cũng cảm thấy mát lòng mát dạ vì có người hiểu được giá trị của mình đến thế
.)

Vì em Nhàn rất có tâm hồn ăn uống nên viết thêm đoạn này. Hồi đó trường mình không được nấu ăn trong phòng nhưng các phòng cũng loay hoay xoay xở mượn được ở đâu những nồi lẩu hay dùng sục nên thỉnh thoảng lại có một bữa lẩu hoành tráng trong phòng, có khi còn làm bánh trôi bằng sục nước mới sáng tạo chứ
. Rồi có lần phòng mình nấu cháo, có vài người ăn thôi nhưng mua hẳn một kg thịt nạc vai cho vào, tình cờ mấy bạn trai cùng lớp đi qua thế là mời vào ăn, các bạn ấy ăn xong mới bảo "Ơ, đây là thịt chứ có phải là hến đâu?" Bó tay, vì nấu cháo kiểu đấy trông thịt còn nhiều hơn cả gạo ấy chứ, he he
...

Híc, những ký ức rời rạc của tôi, phải chắp nối mới viết được thành một bài như này. Giờ đây mỗi người một phương trời, phần lớn là ở Hà Nội nhưng một số đã vào thành phố Hồ Chí Minh và một số tỉnh khác lập nghiệp và sinh sống. Một số vẫn đang lang bạt ở phương trời nào đó theo sự nghiệp học hành hay vì công việc. Cũng còn nhiều kỷ niệm đáng nhớ khác nữa nhưng chắc phải để dành cho những entry nào đó, trong những ngày đẹp trời nào đó thôi...

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Tết té nước

Hôm nay, vô tình nghe một người nhắc đến tết của người Khmer mới nhớ ra mấy ngày này đang là tết té nước của một số quốc gia trong khu vực Đông Nam Á ( diễn ra từ ngày 13-15/4 dương lịch hàng năm). Tết té nước theo tiếng Thái Lan gọi là Songkran, tiếng Lào gọi là Bunpimay, tiếng Campuchia gọi là Chol Chnam Thmay, là một dịp lễ hội rất vui của người Thái Lan, người Lào, người Campuchia hay của người thuộc dân tộc Khmer ( Việt Nam)...


Năm ngoái, mình sang Thái Lan đúng vào dịp tết té nước. Trời ơi, đi đâu cũng chỉ toàn thấy nước là nước. Hình như tất cả mọi người đều đổ hết ra ngoài đường, thanh niên cả nam lẫn nữ ngồi trên những chiếc xe bán tải cùng với những thùng phuy nước to đùng diễu qua khắp các phố phường và té nước vào bất cứ ai họ gặp trên đường. Tiếng trống tiếng chiêng rộn rã, những chiếc súng nhựa phun nước cũng được phát huy tác dụng hết cỡ, tiếng cười đùa dường như không bao giờ ngớt. Có rất nhiều khách du lịch nước ngoài hào hứng tham gia vào trò té nước này, người ai cũng ướt đến độ không còn chỗ nào khô nữa. Hồi đó, mình ở khu Siloom cũng là một khu trung tâm của Bangkok, cả mấy ngày vào một giờ nhất định khu đó bị cấm đường không cho xe cộ vào, mình đi chơi về, ngồi trên xe tuk tuk phi "tít" hơn cả taxi, cứ đến đó là phải dừng lại đi bộ về khách sạn, khổ khổ sở sở vì phải tránh những gáo nước từ trên trời dồn dập đổ xuống. Cũng chẳng dám dừng lại chụp ảnh nhiều vì sợ ướt máy ảnh nên bây giờ chỉ có vài tấm làm kỷ niệm thôi. Người dân ở các nước này quan niệm rằng càng bị té nhiều nước sẽ gặp càng nhiều may mắn, nhưng tiếc là mình chẳng sinh ra ở những nước ấy cho nên mình không thích đi ngoài đường với bộ cánh sũng nước như chú gà gặp mưa chút nào cả. Mình thích ngồi trong Starbucks nhấm nháp thứ cafe trộn với kem rất ngon và ngắm nhìn đám thanh niên nghịch nước hơn là đi lang thang ra đường để bị hứng trọn cả thùng nước lớn mà vẫn phải tươi cười đáp trả những nụ cười thân thiện của mọi người xung quanh.


Lại nhớ thời sinh viên, ở trường mình có rất nhiều sinh viên người Lào và người Campuchia, mình chơi thân với mấy sinh viên người Lào nên cứ đến dịp tết của họ, mình lại được mời đi dự tiệc và tham dự lễ hội té nước và lễ buộc chỉ cổ tay ở khắp nơi. Hồi đó mình dạy tiếng Pháp cho một số sinh viên người Lào nên họ rất quý mình, cứ những dịp tết té nước hay dịp quốc khánh của nước họ là họ lại buộc chỉ đầy cả hai tay mình, mời mình múa lăm vông và ăn những món ăn đặc trưng của dân tộc họ. Những món ăn cay xé lưỡi vì quá nhiều ớt và thường chỉ bốc bằng tay đến bây giờ mình cũng chẳng còn nhớ mùi vị ra sao nữa. Vào những ngày tết tháng tư, ở các trường Đại học tại Hà Nội luôn rộn rã tiếng cười với trò té nước của cả sinh viên nước ngoài và sinh viên Việt Nam. Mình nhớ khu KTX của trường ĐH Bách khoa là nơi tập trung nhiều sinh viên nước ngoài nhất gồm tất cả các trường trên toàn Hà Nội nên những dịp lễ hội ở đó bao giờ cũng rất vui. Mọi người chẳng phân biệt lạ quen gì ráo, cứ lao ra ngoài và té nước vào nhau, rồi trượt ngã, rồi nô nghịch trong niềm hân hoan chỉ có ở những người trẻ tuổi... Mấy ngày nay ở các trường ĐH, nơi có nhiều sinh viên Lào, CPC hay Thái Lan đang theo học chắc vẫn vui vậy thôi nhưng đối với mình đó đã là một kỷ niệm quá xa xôi rồi.


Bỗng dưng có người nhắc đến khiến mình thấy vui vui khi nhớ lại thời sinh viên nghịch ngợm của mình. Và nhớ đến những người bạn thủa xưa, giờ này họ đang làm gì và ở đâu? Có lẽ một số người đã rất thành đạt và có chức vụ cao trong chính phủ, còn lại phần lớn họ vẫn đang sống một cuộc sống yên ổn bình dị ở đất nước họ. Trong ngày tết té nước, xin gửi lời chúc tới những người bạn, có lẽ không bao giờ đọc được những dòng này, những lời chúc bình yên và hạnh phúc. Các bạn, dù ở đâu thì cũng bình yên và hạnh phúc nhé!

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2008

Người đi cùng tôi cuối thu vắng...

Buổi chiều cuối thu êm ả trong hồn, trời u ám một cách đáng ngờ nhắc nhở đến một trận mưa sẽ bất chợt đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Thân xác và tinh thần rã rời sau một giấc ngủ dài mệt nhọc. Mở " Quelque chose dans mon coeur" ra nghe, càng cảm thấy buồn bã hơn. " Vài điều vương vấn trong tim tôi", đó là tựa đề bài hát tiếng Pháp này.


Quelque chose dans mon coeur


 Mes parents me voient trop p'tite
mes copains me grandissent trop vite
même si je leur tiens encore la main
quelque chose me tire vers demain
quand j'balade une douce tristesse
en vieilles tennis et slack US
j'aimerai que le temps s'accélère
des fois je voudrais tout foutre en l'air

Quelque chose dans mon cœur
me parle de ma vie
entre un grand mystère qui commence
et l'enfance qui finit
quelque chose dans mon cœur
fait craquer ma vie
une drôle d'envie une impatience
et la peur que j'oublie qui je suis
qui je suis

Je voudrais faire le tour de la terre
devenir une autre Ava Gardner
écrire avec mon écriture
mes passions secrèts sur les mûrs
tout savoir de ces moments
que j'ai vu dans des films seulement
et pouvoir revenir en arrière
pleurer dans les jupes de ma mère

quelque chose dans mon cœur...

quand je dors pas seule dans la nuit
seule dans la ville endormie
il y a des voix qui me chuchotent tout bas
une histoire qui n'est rien qu'à moi

quelque chose dans mon cœur...


Lời dịch:


Một điều gì đó trong trái tim tôi

Cha mẹ chỉ xem tôi như một đứa trẻ
Còn bạn bè tôi thì lại thấy tôi trưởng thành quá nhanh
Dù tôi vẫn nắm lấy tay họ
Nhưng một điều gì đó cứ kéo tôi đến tương lai
Khi nỗi buồn lắng dịu trong tôi
Và khi những trò chơi không còn làm tôi hứng thú nữa
Tôi ước mong thời gian qua mau
Đã rất nhiều lần tôi muốn vứt bỏ mọi thứ

Một điều gì đó trong trái tim tôi
Cho tôi biết thêm về cuộc sống
Khi một thế giới huyền ảo sắp mở ra
Và tuổi thơ thì đã qua đi
Một điều gì đó trong trái tim tôi
Làm thế giới quanh tôi sụp đổ
Một khát khao kì lạ, một sự mong chờ và nỗi sợ
Đã làm tôi quên đi con người thật của mình

Tôi muốn được đi vòng quanh thế giới
Và trở thành một Ava Gardner mới
Viết bằng chính ngòi bút của mình
Bằng những niềm đam mê chôn dấu
Tôi muốn được biết về những khoảnh khắc
Mà tôi chỉ mới được thấy trong phim ảnh
Và tôi mong được trở về quá khứ
Để có thể ôm chầm lấy mẹ và bật khóc

Một điều gì đó trong trái tim tôi ...

Mỗi khi tôi thao thức trong màn đêm
Chỉ một mình trong khi cả thành phố đang say giấc
Tôi lại nghe những giọng nói thì thầm
Về câu chuyện của riêng tôi...

Một điều gì đó trong trái tim tôi...


Chẳng hiểu sao tôi cứ nhớ đến lần băng qua cánh đồng lúa cùng với NH trong một buổi chiều mùa đông ảm đạm. Đôi khi nỗi nhớ đó lại là một lần cùng NH đi trong bóng đen của một đêm đông, con đường vắng lặng và trống trải, gió lạnh lắm, lạnh đến tái tê. Lần nào NH cũng hát cho tôi nghe bài " Vầng trăng cô đơn", bài hát hồi đó tôi rất thích. Những lần ngồi trong phòng trọ của NH, cậu ấy chơi đàn organ còn T., cậu bạn cùng phòng chơi ghita, các cậu ấy cắm micro hát cho mình tôi nghe. NH hát nhiều bài nhưng tôi vẫn chỉ nhớ nhất bài " Vầng trăng cô đơn", còn T. hay hát bài " Không thể và có thể". Cậu ấy hát rất hay và tâm trạng. NH học thanh nhạc còn T. học organ thì phải...


Những ngày tháng rảnh rỗi, tôi có nhiều thời gian rong chơi cùng NH những lúc buồn chán. Bạn cùng lớp cậu ấy cứ nghĩ tôi là bạn học phổ thông của NH trong khi thực tế tôi hơn cậu ấy tới hai tuổi. Tuy nhiên hai người cũng chỉ xưng tên với nhau thôi vì vẻ bề ngoài của cậu ấy cũng già dặn hơn tôi nữa. Cậu ấy gầy, cao và khẳng khiu như một thanh củi.


Hồi đó tôi nóng tính và dễ nổi giận. Không dưới một lần tôi nổi giận với NH một cách rất vô cớ nhưng cậu ấy đều nín thinh chịu đựng tôi mới một sự kiên nhẫn đến khó tả. Có lần cậu ấy hỏi tôi là nếu một người con trai nắm tay một người con gái điều đó có nghĩa là gì. Tôi cười nói đùa điều đó có nghĩa là hai người đã yêu nhau rồi. Ặc ặc... Thế là cậu ấy nói rằng một ngày nào đó sẽ nắm tay một người để bày tỏ nỗi lòng mình. Ai mà chẳng biết " một người" mà cậu ấy muốn ám chỉ là ai chứ nhưng tôi cứ giả vờ như không biết điều gì. Một lần cậu ấy ốm, tôi đường sữa, bánh ngọt đến thăm, cậu ấy cảm động lắm nhưng với tôi hồi đó quả thực chỉ là một hành động quan tâm tới bạn bè quá đỗi bình thường.


Một sáng ngày giáp tết năm đó, tôi vừa cãi nhau với cô bạn cùng phòng, tâm trạng không được tốt lắm. Nghĩ đến cậu ấy, tôi phóng xe đến rủ cậu ấy đi chợ xuân chơi. Cậu ấy có vẻ do dự không trả lời dứt khoát, tôi giận dữ phóng xe bỏ đi và nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa. Tâm trạng chán chường, tôi phóng xe từ HN về thẳng HP mà không biết cậu ấy đã chạy đuổi theo tôi rồi gặp tai nạn phải vào bệnh viện. Mãi một ngày rất lâu sau này khi gọi điện cho cậu ấy tôi mới biết sự thật đó, cảm thấy ân hận nhưng mọi chuyện cũng đã rồi. Cậu ấy cũng không tỏ ra giận tôi nhưng quả thật tôi chẳng thể làm gì để bù đắp cho cậu ấy được nữa. Một thời gian sau thì tôi bặt tăm cậu ấy, bặt tăm cho đến tận bây giờ. Đôi khi tôi vẫn băn khoăn tự hỏi không biết giờ này cậu ấy đang lưu lạc nơi đâu, cuộc sống của cậu ấy có được suôn sẻ hay không? Đôi khi tôi vẫn bị ám ảnh bởi tưởng tượng ra cảnh cậu ấy phóng xe đuổi theo tôi trong một ngày cuối năm đường phố đông đúc rồi gặp tai nạn mà không gì có thể xua đi nổi... Cầu trời cho cuộc đời của cậu ấy gặp được nhiều điều tốt đẹp và may mắn.

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2008

!

Không một lần nói lời yêu nhưng ánh mắt đăm đắm nhìn, buồn như cả một bầu trời thu hoang vắng. Lần đó gặp nhau, T cầm bàn tay tôi nói độ này sao em gầy thế rồi đưa lên môi hôn. Cảm động vì ít có ai quan tâm tới cái sự béo gầy của mình từ lâu lắm rồi và bởi vì nụ hôn đó, có lẽ suốt cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên.