Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010
Không đề - Nguyễn Sĩ Đại
Biết đã là mùa đông
Em vẫn còn ở đó
Thế mà thành cố nhân.
Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010
Nếu anh biết được
Gió từ đâu đến thổi gầy cành mai
Một đời gió có vì ai
Xô nghiêng chiều tím ra ngoài hoàng hôn.
( Đặng Nguyệt Ánh)
Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010
Gió ấm
Sáng nay là một sáng mùa xuân có nắng ấm vô cùng đẹp, nhân có ngọn gió ấm thổi vào hồn, tìm mấy bài thơ xuân của thiên hạ post về đây để cùng chia sẻ.
Theo Ánh Xuân Hồng - Thi Hạnh
Xuân đến bên thềm anh có hay
Có nghe hơi ấm phủ bàn tay
Có nghe trong gió lời réo rắt
Và nghe thương nhớ rót thật đầy…?
Xuân đến bên thềm anh biết không
Xuân ươm thơm sắc má em hồng
Cho tiếng tình tự trong thanh vắng
Gởi đến bên người những nhớ mong
Xuân đến đây rồi anh hỡi anh
Hãy nghe mây gió lượn tung tăng
Hãy nghe chim én vu vơ hát
Và khúc ân tình sáng long lanh
Xuân đến đem về bao ước mong
Ru trong hương nắng áng tơ nồng
Đôi chân anh bước, em cùng bước
Theo ánh xuân hồng đến trăm năm.
Và vẫn là thi sĩ Xuân Diệu với tình yêu cuộc đời lai láng:
" Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu
Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều
Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.
Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,
Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;
Xuân là lúc gió về không định trước.
Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,
Mây bay đi để hở một khung trời
Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,
Như được nắm một bàn tay son sẻ...
Xuân ở giữa mùa đông khi nắng hé;
Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;
Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa
Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.
Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,
Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,
Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa?"
( Trích "Xuân không mùa" - Xuân Diệu )
Là xuân đó, tôi đợi chờ chi nữa? Phải rồi, tôi còn chờ đợi chi nữa mà không vui chơi cùng xuân?
Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010
Lạnh gót sương.
Đếm bước đường xưa lạnh gót sương
Mặn nhạt đâu còn trong gió biển
Một ngày tình trở mùa nhạt hương.
Đường xa lành lạnh không gian lạnh
Thì ra trời đất đã đông rồi
Nghe trong rét mướt miền hiu quạnh
Như gần mà như quá xa xôi.
- Triệu Minh -
Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009
...
Hai bên bờ biếc ghim đầy quần tôi
Dừng chân trên một quả đồi
Gỡ từng sợi cỏ tôi ngồi nhìn thu.
- Tế Hanh -
Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009
Trái đất và ngôi sao
Trái đất nhìn ngôi sao:
" Ôi đốm lửa côi cút "
Ngôi sao nhìn trái đất:
" Này hạt bụi quạnh hiu"
Chúng quên mình độc thân
Khi ngắm nhau đơn lẻ
Sự cô độc hai lần
Thành tình yêu lặng lẽ.
(St)
Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009
Những câu thơ ngắn
- Đỗ Bạch Mai -
1
... Căn phòng dù chật chội
Vẫn chứa đủ bao người
Trái tim anh rộng rãi
Chứa đủ mình em thôi.
2
Lời yêu anh tặng ai rồi
Nào còn đâu nữa những lời cho em
Em buồn ngước mắt nhìn lên
Những chùm sao lóng lánh đen
Tình yêu vẫn sáng vẹn nguyên giữa trời...
3
Những lúc em buồn, sao anh không tới?
Những lúc em buồn, sao anh không nói?
Nếu anh tới rồi, sẽ buồn nhiều hơn
Nếu anh nói gì, lại buồn nhiều hơn.
4
Đã bảo là thôi mà sao cứ buồn
Đã bảo là yêu sao còn hờn ghen
Đã bảo là thương sao còn khóc thầm
Đã bảo là tin sao còn băn khoăn.
Nhưng mà cứ yêu dù cho vẫn buồn
Nhưng mà cứ thương dù vẫn hờn ghen
Dù muốn không tin, lòng yêu đã đầy
Dù muốn thôi đi, tình còn vương dây...
Thơ
Có thể nào quên nỗi nhớ lúc xa nhau
Bao kỷ niệm trong ta đằm thắm mãi
Như gió hút giữa ngàn lau trắng ấy
Thổi qua rồi bông lá vẫn còn rung
( St )
Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009
Không nhớ tựa đề
Khi có người gõ cửa phòng em
Em chợt thấy lòng mình lạnh buốt
Bởi nhớ lại những tiếng vang khô khốc
Của ngón tay rụt rè gõ hoài trên cánh cửa phòng anh.
( St )
Đánh mất
- Nguyễn Thị Kim Quy -
Khi chia tay
Ta đã mất nhau rồi
Đâu có nghĩ lại còn lần mất nữa
Lần mất sau nỗi đau hơn dao cứa
Em đánh mất mình
Anh vĩnh viễn mất em!
Thứ Ba, 24 tháng 2, 2009
Còn chút gì để nhớ
- Vũ Hữu Định -
Phố núi cao, phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh, trời thấp thật buồn
Anh khách lạ, đi lên đi xuống
May mà có em, đời còn dễ thương.
Phố núi cao, phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng.
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong.
Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đường biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên.
Xin cảm ơn thành phố của em./.
Đọc bài thơ này lại nhớ thành phố Buôn Ma Thuột mình đã đi qua một mùa hè, nhớ vì chưa đi Pleiku bao giờ nên tưởng tưởng nó giống thành phố Tây nguyên mình đã đến. Không phải mùa đông nên trời không mù sương và tóc mình không ướt, mắt mình không ướt. Có lẽ thích nhất câu tả này về một người đàn bà của thi sĩ " Nên em mềm như mây chiều trong". Đã ai thấy mình mềm như mây chiều trong một ngày mùa đông chưa nhỉ? Nếu ai thấy được vậy thì người đó cũng đáng để mình yêu lắm.
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2009
Thơ thơ
Chiều nay cứ ngân nga trong đầu mấy câu trong bài thơ " Chăn trâu đốt lửa trên đồng ". Yêu quá những vần thơ quê hương như thế này. Post mấy bài thơ lên đây khi nào rảnh đọc lại.
Chăn trâu đốt lửa trên đồng - Đồng Đức Bốn
Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít gió đông thì nhiều
Mải mê đuổi một con diều
Để củ khoai nướng cả chiều thành tro./.
Chợ buồn - Đồng Đức Bốn
Chợ buồn đem bán những vui
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em.
Chợ buồn bán nhớ cho quên
Bán mưa cho nắng, bán đêm cho ngày.
Chợ buồn bán tỉnh cho say
Bán thương suốt một đời này cho yêu.
Tôi giờ xa cách bao nhiêu
Đem thơ đổi lấy những chiều tương tư./.
Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009
Dỗi
Một người đang ở trong tôi
Ước tên tôi ở trên môi một người
Tôi mong ước thế mà thôi
Mà thôi người chẳng biết tôi nghĩ gì
Ngày mai tôi sẽ ra đi
Để cho người ấy khổ vì nhớ tôi...
(St)
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009
Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ
- Xuân Diệu -
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
“Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu;
Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?”
- Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích,
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai…
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết.
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.
Sắp đến ngày lễ tình yêu rồi, post bài thơ của người thi sĩ tôi vô cùng yêu lên tặng mọi người. Chúc cho mọi người tìm thấy tình yêu đích thực của mình, bây giờ và mãi mãi.
Thứ Ba, 10 tháng 2, 2009
Entry for February 10, 2009
Nâng em dậy đừng nằm trên cỏ nữa
Kiệt sức rồi em chết mất anh ơi
Hôn em đi hôn bão táp mưa rơi
Trên mi mắt, vành môi em nhợt nhạt
Anh thấy không môi má em lạnh ngắt
Trống ngực em loạn đã đánh liên thanh
Ôm tim em cho sát với tim anh
Cho nó vỡ tan tành bao mảnh vụn.
( St )
Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008
Điều anh không biết
- Phi Tuyết Ba -
Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở.
Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm... phía bên kia đôi guốc.
Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới...
(St)
Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008
Cho những ai không còn mẹ.
Trắng - Đỗ Trung Quân
Mẹ ta tro bụi bên sông
Xuôi bèo hoa nẻo hư không... mẹ về
Chiều hoang trắng rợn bốn bề
Trần gian thêm một kẻ về mồ côi
Từ nay chỗ mẹ ta ngồi
Mây như tóc trắng rối bời... mây qua.
Chẳng bao giờ dám nghĩ một ngày không còn mẹ trên đời. Dù mẹ chưa bao giờ hiểu ta và chưa hề có một giờ ngồi tâm sự cùng mẹ nhưng cứ nghĩ đến một ngày không còn mẹ nữa thì nước mắt lại tràn trề trên má. Mà mẹ cũng chẳng bao giờ biết rằng ta nghĩ về mẹ với những suy nghĩ như thế này đâu, mẹ nghĩ rằng ta lạnh lùng và thờ ơ lắm với mọi lời mẹ nói cũng như với mọi sự trên đời. Có thể là như vậy nhưng trong thâm tâm ta rất sợ một ngày mẹ sẽ rời xa ta đi vào cõi vĩnh hằng, sợ vô cùng cái ngày ấy. Đã từng có câu nói rằng " Chỉ khi nào mất mẹ người ta mới trưởng thành", nhưng ta chẳng bao giờ muốn trưởng thành cả, ta chỉ muốn mãi mãi là đứa trẻ con trong mắt mẹ mà thôi.
Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008
Don't forget to call me!
If one day you feel like crying...
Call me.
I don't promise you that...
I will make you laugh
But I can cry with you.
If one day you want to run away
Don't be afraid to call me.
I don't promise to ask you stop
But I can run with you.
If one day you don't want to listen to anybody.
Call me and...
I promise to be very quiet.
But...
If one day you call and there is no answer
Come fast to see me...
Perhaps I need you...
( St)
Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2008
Entry for August 15, 2008
Tự dưng hôm nay nhớ lại mấy vần thơ hồi xưa mình rất yêu và rất nhớ, nhưng lại không nhớ tên tác giả nữa mới chán chứ, chép ra đây vậy. Đại loại thế này:
Những lúc em buồn sao anh không tới
Những lúc em buồn sao anh không nói
Nếu anh tới rồi càng buồn nhiều hơn
Nếu anh nói gì lại buồn nhiều hơn.
---------------
Căn phòng dù chật chội
Vẫn chứa đủ bao người
Trái tim em rộng rãi
Chứa đủ mình anh thôi...
----------------
Lời yêu anh tặng ai rồi
Nào còn đâu nữa những lời tặng em?
Em buồn ngước mắt nhìn lên
Tình yêu vẫn sáng vẹn nguyên giữa trời.
( ST)
Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007
Ngày cuối năm đẹp đẽ.
Bài thơ tuổi nhỏ - Xuân Diệu
Giơ tay muốn ôm cả trái đất
Ghì trước trái tim, ghì trước ngực
Cho đầy trước mắt khoảng cô đơn
Bao la muôn trời, sâu vạn vật.
Làm sao sống được mà không yêu
Không nhớ không thương một kẻ nào ...
Hãy đốt đời ta trăm thứ lửa
Cho bừng tia mắt đọ tia sao.
Một ngày cuối năm không có nắng, chỉ đôi lúc có chút mưa bay. Tôi đã không nghĩ ngày hôm nay là một ngày cuối năm nếu như không nhìn vào tờ lịch và không có chút hoài niệm mơ hồ bởi vì mọi sự xung quanh tôi đều hết sức bình thường và cũng quá đỗi bình yên.
Hình như là sắp " giác ngộ" rồi hay sao ấy mà không còn cảm giác u sầu khi nghĩ đến những ký ức đã qua. Giờ đây chỉ cảm thấy một sự cân bằng trước mọi sự việc, trong lòng mình, trong hiện tại và trong tương lai. Mặc dù năm 2007 là một năm không nhiều may mắn đối với tôi nhưng tôi vẫn nhìn nó với đôi mắt mến yêu. Và năm 2008 dù chưa đến nhưng tôi cũng nhìn nó với những dự cảm tốt đẹp. Phải rồi, những dự cảm tươi đẹp, xứng đáng lắm chứ. Sao tôi lại yêu những vần thơ của Xuân Diệu đến thế và sao tôi lại yêu người thi sĩ đó đến thế. Lúc nào cũng muốn yêu tất cả mọi sự vật trong vũ trụ lớn lao này mà chỉ sợ không có đủ tình yêu để hiến dâng cho cuộc đời...
Và ta sẽ yêu cuộc đời như thế đó... Happy new year 2008.