Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Tự kỷ 10

Rồi mọi chuyện sẽ qua đi thôi, kể cả chuyện buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc. Tôi ơi mạnh mẽ lên. Quá khứ đã chết rồi và tương lai thì mờ mịt. Chỉ có ngày hôm nay dù buồn nhưng là hiện tại. Hãy cố gắng vui sống trong ngày hôm nay và đừng nghĩ đến những điều phiền muộn nữa. Dù điều phiền muộn là hiện hữu nhưng nếu mình không để ý đến nó thì cũng giống như nó không tồn tại trong cuộc đời của mình. Ngày mai trời lại sáng...

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Tự kỷ 9

Có nhiều điều không thể chia sẻ cùng ai vì không biết phải chia sẻ thế nào hoặc nếu có chia sẻ chưa chắc họ đã hiểu. Vì họ không phải mình, họ không giống mình và họ không đang ở cùng hoàn cảnh với mình. Ví dụ như buổi sáng hôm nay, lúc này đây đang ngồi làm việc và nghe nhạc. Ngoài trời lất phất mưa bay. Hôm nay lại là ngày 20/11. Trong lòng có một cảm giác gì đó lạ lắm khiến cho mình thấp thỏm không yên, làm việc cũng không tập trung được. Những bản nhạc không lời hay quá, hay đến mức mình muốn khóc mặc dù nhiều lần khác mình cũng nghe những bản nhạc này nhưng mỗi lần đều có cảm giác khác nhau. Cái cảm giác nghe một bản nhạc và hòa mình vào trong đó, cảm thấy mỗi nốt nhạc thấm vào con người mình, thấm vào da thịt mình thật khó tả. Đó là một cảm giác rất vô hình bởi vì âm nhạc chính là sự vô hình, và điều đó cũng khiến mình đau đớn, đau đớn vì không sờ, cầm, nắm được âm nhạc, mình chỉ có thể lắng nghe nó và cảm nhận được nó. Đó mãi là một cảm giác giằng xé trong lòng mình mỗi khi nghe một bản nhạc không lời hay, mãi mãi là như vậy. Nó vừa làm cho thần kinh mình lắng dịu vừa khiến cho trái tim mình đau đớn và buồn bã, một nỗi đau đớn và buồn bã không thể diễn tả thành lời... Mãi mãi là như vậy...

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Tự kỷ 8


Cuộc đời này thật ngắn ngủi và bất an quá. Chông chênh và chơi vơi...

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Nhớ núi!

Mấy tuần phải ở nhà, thấy cuồng chân cuồng cẳng quá. Nhớ núi quá chừng rồi :(.

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013


Có một sự say nắng nhẹ :).

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Khi không phải làm việc nhiều lại có cảm giác trống rỗng và buồn chán. Chả lẽ mình là người nghiện công việc đến thế sao? Hay do cuộc sống của mình quá tẻ nhạt? Hay do con người mình không chịu được sự buồn chán, muốn mỗi ngày phải có ít nhất một sự kiện gì đó xảy ra mới thấy hào hứng và cuộc đời là đáng sống?
Mấy bữa nay gặp lại nhiều bạn bè cũ trên fb, lập group, nói chuyện comment qua lại khá nhiều, ai cũng nghĩ chắc mình nhiệt tình và mong gặp lại bạn bè cũ lắm đây. Nhưng trong lòng mình thì sao? Mình có thật sự muốn gặp lại bạn cũ hay ôn lại chuyện cũ không? Nghe các bạn nói là nhớ lớp và muốn gặp mặt nhau mình lại nghĩ sắp già với nhau cả rồi hay sao mà chưa chi đã ôn lại chuyện xưa như các cụ vậy. Thật sự thì mình chẳng hứng thú gì mấy vụ gặp mặt nhau tụ hội như này. Gặp nhau và buôn trên fb thì được chứ gặp mặt thì lại thấy hững hờ. Dù mình là người cả nể, nếu các bạn nói nhiều quá vẫn sẽ đi gặp đấy và vẫn tỏ ra sôi nổi hào hứng đấy. Nhưng để thể hiện một cách chân thành như các bạn thì mình không làm được...
Mình có mắc bệnh gì không nhỉ? Có lẽ có, đó là bệnh thích một mình, như một người bạn nhận xét mình là Loner, một người cô độc và thích sự cô độc. Dù đang ở giữa mọi người mà mình vẫn luôn có cảm giác cô độc và chỉ muốn thu mình lại một góc để chìm vào trong những suy tưởng của riêng mình. Những mối quan hệ xã giao, mình buộc lòng phải giữ mà sâu trong thâm tâm mình đâu có hào hứng gì. Đối với mình có cũng được mà mất cũng không thấy tiếc nuối nhiều. 
Có lẽ là do mục đích sống của mỗi người là khác nhau. Có lẽ là vì mình quá lập dị so với những người bình thường khác. Những người bình thường khác chỉ mưu cầu một cuộc sống tiền tài danh vọng đầy đủ, vợ chồng con cái hạnh phúc. Còn mình thì lại chẳng coi mấy thứ đấy là mục đích sống của mình nên không có tiếng nói chung. Mục đích sống của mình lại không phù hợp với lẽ thường lắm nên có lẽ chẳng ai trong số bạn bè có thể hiểu được những suy nghĩ của mình... Nhưng thôi, ngủ một giấc rồi xốc lại tinh thần nào. Mệt mỏi và trống rỗng quá chừng rồi...

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Mình có cái bệnh dở hơi là nhiệt tình thái quá. Có những việc của người khác mà mình lại cứ coi như việc của mình mới sợ chứ, có khi còn hơn cả việc của mình vì có lúc còn bỏ cả việc của mình để làm việc cho người khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy dở hơi vì có nhiều người không đánh giá cao sự nhiệt tình đó. Có thể người ta nghĩ rằng nhiệt tình quá thành phá hoại. Mình đã phá hoại cái gì chưa hay đã làm hỏng việc gì của người khác chưa? Hoặc người ta nghĩ mình muốn thể hiện? Mình có muốn thể hiện không nhỉ? Nếu thích thể hiện sao không thể hiện với xã hội mà phải thể hiện với một vài người đã biết quá rõ về mình rồi?

Quả thật là không phải với ai mình cũng nhiệt tình nhưng dường như mình đã sai thì phải. Bởi vì lần nào thì cũng bị chửi bới tơi bời vì sự nhiệt tình thái quá. Thôi vậy, từ giờ thì chừa nhé, khỏi nhiệt tình quá mức. Có thời gian thì đi chơi cho nó lành chứ ai bảo xía vào chuyện của người khác làm gì. Mình coi việc của người khác là của mình nhưng người ta có coi như vậy hay không lại là chuyện khác. Có lẽ người khác sợ bị mình lấn lướt mà mất đi vai trò của họ. Nhưng mình có ăn cái giải gì không? Từ trước đến nay mình chỉ coi trọng mỗi hiệu quả công việc là trên hết. Ai làm cũng vậy cả thôi, miễn là được việc và đem lại hiệu quả... Thôi, tóm lại là mệt mỏi rồi và chẳng được gì cả. Đó chỉ là một phép thử thôi mà.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Hết mưa là nắng hửng lên thôi...


Tự dưng hôm nay lại nhớ về những ngày xưa. Thấy bâng khuâng buồn. Những ngày đó đã quá xa xôi mất rồi. Cuộc đời là một dòng chảy. Niềm vui hôm qua đã ra đi, nỗi buồn hôm nay rồi cũng trôi theo cùng tháng năm. Hết mưa là nắng hửng lên thôi...

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Tự kỷ 7


Gió cuốn mây đi ngày không có mưa
Một ngày ấm áp không mưa để nắng thơm...

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Chiều tà

Về nhà. Lâu lắm rồi mới ngồi ngả người lên ghế xếp ngắm chiều dần buông sau lớp rèm của cây mai hoàng yến. Ngoài kia trời đang ngả chiều, tiếng xe cộ tấp nập và vội vàng đi về trên phố. Anh hàng nước mở cánh cổng để gửi đồ vào trong sân, nhìn dòng người đang hối hả trên đường, thốt nhiên cả một vùng ký ức trỗi dậy trong tôi. Một cái gì đó quen thuộc lắm của cuộc sống thường ngày mà tôi tựa hồ đã quên mất từ lâu nay bỗng dưng hiện ra sống động trước mắt tôi. Những người đang vội vã đi trên phố kia đang trở về nhà sau một ngày làm việc hay học tập, họ trở về với tổ ấm của mình, trở về quây quần bên bữa cơm gia đình. Dù tôi đang ở cùng gia đình nhưng sao tôi lại nhớ về những ngày xưa cũ, những buổi chiều sau giờ học tôi vội về nhà để ăn cơm cùng bố mẹ và các chị. Rồi ký ức đưa tôi về miền nhớ xa hơn nữa, những buổi chiều đứng ngoài ngõ chờ bố hay mẹ đi làm về. Hay những buổi trong lúc chờ cơm chín tụ tập vài người bạn ngoài sân chơi đùa trong bóng chiều chạng vạng...
Từ lâu lắm tôi đã quên cái cảm giác bơ vơ mỗi khi chiều về mà vẫn còn ở ngoài đường cho nên tôi cũng mất đi cảm giác về một cuộc sống thường nhật. Một cuộc sống thường nhật, đó là buổi sáng mọi người trong gia đình đi làm, đi học và tối về cả nhà tụ tập quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Sau một ngày dài, hầu hết mọi người đều mong được trở về nhà, được trút bỏ bộ quần áo bụi bặm, được tắm táp sạch sẽ và được ăn một bữa cơm nóng. Tiếng trẻ con nô đùa, mùi thức ăn , tiếng vợ chồng nhỏ to, tiếng hàng xóm trêu chọc nhau... Một cuộc sống bình thường mà tôi đã quên từ lâu và cũng không có khái niệm gì về nó nữa. Chỉ có chăng là nỗi nhớ về một cái gì đó thật xa xưa, một cái gì đó mà mình cũng đã từng là một phần trong đó. Nhưng giờ đây tất cả những cái đó đều ở rất xa trong khái niệm của tôi về cuộc sống của bản thân mình...