Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014
Ôi mệt quá, tim ta này :(
Có chuyện gì xảy ra với tôi vậy? Trái tim tội nghiệp của tôi không để tôi yên nữa. Cả tháng trời nay không có một giấc ngủ ngon lành trọn vẹn, mất ngủ triền miên, mệt mỏi và trống rỗng cũng triền miên. Khi người ta khỏe mạnh người ta có hàng ngàn ước mơ, khi người ta ốm đau người ta chỉ có một ước mơ duy nhất là khỏe mạnh. Ôi tôi ơi, mệt mỏi quá chừng rồi. Nhưng con đường còn dài phía trước lắm, cố lên tôi ơi!
Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014
Sinh nhật
Lại một cái sinh nhật nữa đến, sinh nhật lần thứ... Không muốn nghĩ đến các con số nữa. Mười năm trước tôi có bao giờ nghĩ rằng mười năm sau mình lại trở thành một người đàn bà buồn rầu, đau ốm và cô độc như thế này không? Có thể lúc nào đó tôi đã có linh cảm về sự cô độc của mình từ rất lâu rồi... Có lẽ là tôi đã nghĩ quá nhiều về sự cô độc và đến giờ nó đã trở thành sự thật. Mười năm sau của tôi sẽ như thế nào? Hay ít ra thì năm năm nữa của tôi sẽ ra sao? Tôi không muốn cô độc nữa, tôi không muốn mười năm sau của tôi cũng như ngày hôm nay, cô độc trong ngày sinh của chính mình và vô cảm với mọi thứ. Tôi đã quá mệt mỏi với nỗi chán chường, sự cô độc và nỗi buồn vô tận của mình rồi.
Người ta nói cuộc sống chỉ có một lần, sống sao cho khỏi sống hoài sống phí. Tôi có cảm giác mấy chục năm trời của mình đã trôi qua một cách uổng phí. Hay dường như mình chưa sống một cách đúng nghĩa. Tôi đã sống một cuộc sống vật vờ, mặc cho nước chảy bèo trôi, không chút cố gắng, không chút phấn đấu, không chút quyết tâm, không muốn thay đổi, lặng lờ như dòng nước ở chiếc ao tù cuộc đời. Tôi sao đây? Có muốn tiếp tục cuộc sống tẻ nhạt phẳng lặng đó hay muốn nó khác đi? Đã quá chán ngán chính bản thân mình rồi, muốn thay đổi, không phải là muốn nổi loạn như cái tuổi mới lớn mà muốn thay đổi theo một chiều hướng tích cực hơn. Tôi đã sống nửa đời mình trong sự cô độc, tôi không muốn nửa đời còn lại sẽ tiếp tục cô độc nữa. Sẽ không tránh khỏi những nỗi buồn nhưng tôi không muốn cuộc đời mình sẽ trôi qua trong nỗi buồn triền miên như thế này nữa...
Người ta nói cuộc sống chỉ có một lần, sống sao cho khỏi sống hoài sống phí. Tôi có cảm giác mấy chục năm trời của mình đã trôi qua một cách uổng phí. Hay dường như mình chưa sống một cách đúng nghĩa. Tôi đã sống một cuộc sống vật vờ, mặc cho nước chảy bèo trôi, không chút cố gắng, không chút phấn đấu, không chút quyết tâm, không muốn thay đổi, lặng lờ như dòng nước ở chiếc ao tù cuộc đời. Tôi sao đây? Có muốn tiếp tục cuộc sống tẻ nhạt phẳng lặng đó hay muốn nó khác đi? Đã quá chán ngán chính bản thân mình rồi, muốn thay đổi, không phải là muốn nổi loạn như cái tuổi mới lớn mà muốn thay đổi theo một chiều hướng tích cực hơn. Tôi đã sống nửa đời mình trong sự cô độc, tôi không muốn nửa đời còn lại sẽ tiếp tục cô độc nữa. Sẽ không tránh khỏi những nỗi buồn nhưng tôi không muốn cuộc đời mình sẽ trôi qua trong nỗi buồn triền miên như thế này nữa...
Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014
Empty
Trống rỗng và vô cảm
Dường như công tắc off đã đóng sập xuống
Mà công tắc on chưa biết bao giờ mới bật lên
Dường như công tắc off đã đóng sập xuống
Mà công tắc on chưa biết bao giờ mới bật lên
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
Trăm năm cô đơn!!!
Sao tôi thấy cô đơn thế? Những lúc khỏe mạnh thì việc có ai bên mình hay không cũng không là điều quan trọng mà những lúc đau ốm sao buồn và cô đơn đến thế. Muốn có một người bên cạnh cũng khó. Trên trái đất này có hàng tỷ người nhưng ngoài gia đình ra thì ai là người quan tâm đến tôi, ai thực sự muốn ở bên tôi? Kiếp trước tôi đã gây ra lỗi lầm gì mà kiếp này ông trời lại kết tội tôi phải sống cô đơn một mình như thế? Chẳng lẽ trong suốt cuộc đời mình tôi sẽ luôn phải sống cô đơn như thế này sao???
Ngoảnh lại phía sau không thấy vui.
Nhìn hiện tại là một màu buồn nản.
Nhìn về phía trước chỉ thấy một tương lai màu xám!!!
"Một mình đi mãi
Trên đường dài không thấy
Ai người quen tôi đấy
Bao giờ đời sẽ vui???"
Ngoảnh lại phía sau không thấy vui.
Nhìn hiện tại là một màu buồn nản.
Nhìn về phía trước chỉ thấy một tương lai màu xám!!!
"Một mình đi mãi
Trên đường dài không thấy
Ai người quen tôi đấy
Bao giờ đời sẽ vui???"
Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014
Nhớ ôi là nhớ ôi nhớ!!!
Ôi sao mà nhớ những con đường đèo, nhớ cái lành lạnh của miền sơn cước, nhớ cái cảm giác dừng chân ở một nơi xa lạ, uống ly cafe nóng ngắm nhìn cuộc sống chầm chậm trôi qua, chậm như cuộc sống của người miền cao vậy. Nhớ cảm giác tự do như gió trời khi thả đèo, ngồi nghỉ bên đường ngắm những đứa trẻ chăn trâu hồn nhiên như cây cỏ. Nhớ cái cô quạnh buồn hiu hắt mỗi khi đêm về. Nhớ những món ăn vùng rừng núi...
Nhớ và nhớ...
Tự dưng muốn khóc...
Ta thực sự thuộc về nơi nào?
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014
Buồn ơi xa vắng mênh mông là sầu :(
Chiều nay, một buổi chiều buồn và oi ả. Buồn là từ trong tâm mà ra thôi chứ chiều đâu biết buồn. Nghe "Chocolate Rain" và thèm được ngồi đâu đó bên vỉa hè nhâm nhi chút gì đó với bạn bè. Thèm được tán dóc, được nói những câu chuyện hơi chút bậy bạ nhưng vô thưởng vô phạt. Rồi lại ước gì mình đang ở một nơi xa lạ không ai biết mình là ai, ngồi bên lề đường và nhìn chiều buông để nhói lên trong lồng ngực chút buồn, chút đau và chút nhẹ nhàng. Thèm, thèm, và thèm...
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014
Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014
Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014
Bỗng dưng muốn khóc
Có cần phải như vậy không? Tự dưng sống lại một quãng đời trong quá khứ. Cảm giác như mình là một tội đồ trong khi mình chẳng có lỗi lầm gì. Người ta nói không nên ở bên một người mà sẽ khiến cho mình có cảm thức thấp kém hay luôn nghĩ rằng mình có lỗi dù rằng mình không có lỗi. Bây giờ thì có lẽ còn không nên nói chuyện với một người như vậy nữa.
Quá khứ đã chết rồi, đừng khơi gợi lại đống tro tàn nữa!
Quá khứ đã chết rồi, đừng khơi gợi lại đống tro tàn nữa!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

