Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Sống chậm lại

Cách đây độ hơn một tháng có đêm tôi xem chương trình tivi nói về việc sống nhanh và sống chậm. Đại để là khi một xã hội càng giàu có và càng phát triển thì tốc độ sống của con người ta càng nhanh lên, nhiều khi nhanh đến chóng cả mặt. Và rằng xã hội càng phát triển bao nhiêu thì càng có nhiều thứ cần phải học hỏi, cần phải làm hay cần phải khám phá hơn. Con người ngày nay, cụ thể là những người đang sống ở những thành phố lớn dường như luôn ở trong một cuộc chạy đua khổng lồ, chạy đua nước rút với thời gian, với sự phát triển của xã hội và với chính bản thân mình. Con người ngày càng muốn làm được nhiều việc hơn trong một quỹ thời gian cố định cho nên có nhiều người đã phải cắt xén cả thời gian dành cho việc ăn uống, ngủ nghỉ để có đủ thời gian dành cho những việc khác nữa. Tốt thôi, những trải nghiệm mới mẻ, một mức sống ngày càng được nâng cao luôn là mơ ước của phần đông cư dân sống trên trái đất này. Hơn nữa, chẳng mấy ai muốn mình trở nên tụt hậu so với bạn bè hay đồng nghiệp xung quanh nên ai cũng cố gồng mình lên để mà chạy, để mà dừng lại thở, và lại chạy tiếp...

Có những người mải miết chạy để không bao giờ dừng lại, chạy đến khi kiệt sức và gục xuống.
Có những người chạy mãi, chạy mãi, để đến một lúc mệt quá buộc phải dừng lại, thấy mình lạc lõng và không thể thích nghi lại được với cuộc sống chậm rãi nữa.
Có những người cũng chạy nhưng biết điều tiết lúc nhanh lúc chậm, lúc nào cần tăng tốc, lúc nào cần đi bộ và lúc nào cần dừng lại để nghỉ ngơi...

Nhưng có lúc nào đó...
Mình chạy quá nhanh để không nhận ra được rằng mình đang vừa ngồi trên lưng ngựa, à bây giờ không có ngựa thì cứ cho là xe máy hay ô tô đi, vừa đang ngắm hoa. Thế thì làm sao mà biết được bông hoa đó đẹp như thế nào nhỉ. Cũng giống như mình cố nhồi nhét thêm thật nhiều kiến thức trong bể kiến thức mênh mông của nhân loại nhưng cuối cùng cái gì cũng chỉ là mơ hồ hư hư ảo ảo.

Mình thèm muốn một cuộc sống tiện nghi đầy đủ, đi ăn nhà hàng sang trọng, quần áo hàng hiệu, đi du lịch nước ngoài... cho nên mình lao vào làm ngày làm đêm để mong có thật nhiều tiền để cuộc sống mình dễ chịu hơn, theo tiêu chuẩn đánh giá của rất nhiều người đương thời. Nhưng ở đời mọi sự đâu có đơn giản thế, đạt được mục tiêu này rồi thì lại nảy sinh những mục tiêu khác cao hơn, và mình buộc phải chạy theo cái guồng quay đó thôi. Đấy là chưa kể đến lúc mình có đủ tiền để tạm thời có những điều dễ chịu như mong ước thì có khi lúc đó mình đã bệnh tật đầy mình chẳng đi đâu được, ăn cũng chẳng dám ăn gì nữa và nhan sắc cũng đã tàn tạ rồi.

Có thể là dở hơi nhưng bao lâu rồi mình không biết...
Ngắm một ánh trăng trong đêm rằm.
Nghe một tiếng chim hót trong buổi bình minh.
Xúc động trước một đóa hoa mới nở.
Lắng nghe tiếng trẻ con ríu rít vui đùa và bỗng nhiên tự mỉm cười với chính mình...

Có lẽ là đã rất lâu rồi...

Bình dị, đúng không? Sống chậm cũng có giá trị riêng của nó.
Dĩ nhiên là tôi chẳng dại gì mà khuyên bạn nên chậm rãi trong một cuộc thi rất cần tốc độ hay như bạn đang trong một chuyến du lịch khám phá một vùng đất mới. Trừ khi bạn có ý định đi nghỉ dưỡng thì việc sống chậm để cảm nhận cuộc sống là rất có ích còn khi bạn ít có cơ hội đến một nơi nào đó thì khi có dịp hãy tận dụng từng giây phút một cách có ích nhất. Nói cho cùng thì nó cũng chẳng khác một cuộc đua là bao, đó là cuộc đua tìm hiểu về một điều mình chưa biết hay còn mơ hồ nay có điều kiện để kiểm chứng.

Sống nhanh hay chậm là lựa chọn của mỗi người tùy theo nhu cầu và hoàn cảnh khác nhau.

Nhưng điều quan trọng nhất là...
Bạn có hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của mình hiện tại không?
Hay bạn đang sống rất nhanh nhưng có lúc bạn bỗng nhiên dừng lại và thấy trống rỗng vì không biết mục tiêu cuộc sống của mình là gì và mình đã đạt được những gì?
Hay có những lúc bạn chợt nhận ra rằng đã lâu lắm rồi mình không có thời gian để dừng lại ngắm một bông hoa đẹp hay chỉ đơn giản là lắng nghe một bản nhạc hay?
Hoặc tệ hơn là kể cả nếu bạn không sống nhanh thì bạn cũng chẳng có tâm trí để dành cho những điều giản dị nhưng rất đẹp và ý nghĩa trong cuộc sống?
Hay thậm chí bạn còn không biết bạn đã bỏ lỡ những điều gì trong cuộc đời tươi đẹp này nữa?

Nếu thế thì bạn thật đáng thương và tội nghiệp biết bao!

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Tôi



Tớ đấy
!



Còn đây là những ngọn nến tự tay tớ làm
(một vài ngọn là được tặng.)

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Một ngày trở lại tuổi thơ ở Bảo tàng Dân tộc học

Dịp tết Trung thu năm nào, ở Bảo tàng Dân tộc học cũng tổ chức những hoạt động vui chơi cho trẻ em khắp nơi đến tham gia. Mặc dù chẳng dưới mười lần tớ đến Bảo tàng này nhưng chưa bao giờ đến vào những dịp lễ hội. Năm nay quyết tâm đi và quả thật, khi hòa mình vào không khí vui đùa của hàng trăm trẻ em và các bạn học sinh sinh viên mới "chợt thấy lòng vui như trẻ thơ." Vài tấm ảnh góp vui nào.



Những trò chơi dân gian được tôn vinh trong những ngày ngày. Đây là trò đi trên cà kheo, hơi bị khó vì tớ thử đi mãi cũng chỉ được 1-2 bước là đổ.



Trò đi goòng, trò này tớ cũng thất bại vì không thể điều khiển được cho goòng chạy.



Chỉ có trò nhảy dây, cả nhảy dây đơn và đôi là tớ còn tàm tạm, còn được mấy cháu ở đó khen là ôi sao cô nhảy siêu thế, híc
.



Trò đi thăng bằng trên thanh tre lúc lắc, trông thế thôi mà khó phết đấy
.



Hướng dẫn làm bánh trung thu.



Cắt giấy nghệ thuật của Trung Quốc.



Ai thích xem múa rối nước không nào
?



Tập nặn tò he, các loại quả và các con giống.



Tập làm tranh ghép vải nào. Những tác phẩm treo đằng sau thật đẹp, tớ thích nhất bộ "Tứ đại mỹ nhân" treo ở giữa có giá 4 triệu,
.



Tập làm diều, trang trí diều và mặt nạ.



Sau khi được xem màn múa lân, các em nhỏ còn được lên thử múa nữa cơ. Tớ giơ tay mãi mà không được gọi vì hình như mình đã... quá tuổi được gọi là bé rồi
.

Còn nhiều trò chơi dân gian vui nhộn khác nữa nữa như Bịt mắt bắt dê, Thả đỉa ba ba, Ô ăn quan, Sờ người đoán người, Đuổi bắt quanh gốc cây... nhưng trời nắng và nóng quá tớ không xem hết được. Tìm gốc cây nào ngồi cho mát thôi
.

Đi hội chợ làng nghề

Thứ bảy vừa rồi thấy có hội chợ làng nghề ở Bách Thảo, tớ cũng bon chen đi xem. Trời nắng như giữa mùa hè nhưng cũng cố chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm.



Ngay cổng vào được trang trí bằng những tấm biển đơn sơ thế này đây.



Đôi rồng ngậm ngọc làm bằng gốm sứ.



Sắp trung thu nên có nhiều gian hàng đồ chơi truyền thống như thế này.



Làng nghề nặn tò he truyền thống.



Làng nghề làm quạt giấy.



Phơi lụa.



Gỗ nổi nghệ thuật.



Múa cồng chiêng Tây Nguyên.



Hải Phòng quê ta cũng bon chen vài gian hàng bán ngọc trai và đồ mỹ nghệ.



Ai thích uống rượu ngô, ăn thắng cố trên nhà sàn nào?



Tớ chẳng bao giờ bỏ qua tiết mục ẩm thực này.



Một góc rực rỡ đèn lồng là nơi các bạn trẻ thả sức tạo dáng chụp ảnh.

Còn rất nhiều gian hàng của các làng nghề trên khắp đất nước và các hoạt động văn hóa văn nghệ khác nhưng tớ chỉ tạm post vài hình ảnh vậy thôi
.


Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

Bí quyết

Bí quyết của người phụ nữ đẹp là... tìm một người đàn ông luôn luôn thấy mình đẹp
.
Bí quyết của niềm vui là... đừng bao giờ để mình buồn
.
Bí quyết của hạnh phúc là... kết bạn với những kẻ bất hạnh hơn mình
.