Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Những cuộc dạo chơi buổi chiều


Tôi gọi những buổi đi bộ tập thể dục buổi chiều là những cuộc dạo chơi buổi chiều hay nếu thích có thể gọi ngược lại cũng được.
Không biết từ bao giờ con đường dọc bờ sông Hồng đã trở nên quen thuộc với tôi và là một chốn nhớ nhung của tôi mỗi khi đi xa. Cảm giác bình yên và thơ thới lạ kỳ mỗi khi đi bộ dọc theo con đường đó, vừa đi vừa ngắm dòng sông lấp lánh phản chiếu những tia nắng cuối cùng của một ngày.
Vào những hoàng hôn, khi mặt trời đỏ ối chầm chậm khuất về nơi phía bên kia sông, chúng tôi mới bắt đầu chuyến dạo chơi buổi chiều của mình. Con Xồm, tên vệ sĩ trung thành lút cút chạy phía sau, chốc chốc lại te tái phóng vụt lên đằng trước, rồi dùng chân sau đào bới lung tung làm đất đá bay rào rào, bụi bốc mù mịt. Có khi, nó còn ghếch chân lên tè bậy vào một gốc cây nào đó một cách rất tự nhiên thoải mái khiến cho chúng tôi phải nhăn mặt rồi phá lên cười. Mày mất lịch sự quá đấy Xồm ạ!
Dọc đường đi, chúng tôi gặp rất nhiều người. Những người làm vườn với đôi gánh nặng nhọc từ dưới sông đi lên, gánh từng xô nước tưới cho những luống rau còi cọc. Những trẻ em nô đùa, chạy nhảy và cười nói inh ỏi cả một góc bờ sông. Trên sông là những xà lan chở khẳm cát với tiếng động cơ ồn ào cùng mùi dầu máy bốc lên nồng nặc. Vài chiếc thuyền đánh cá với những người đàn ông đang miệt mài mưu sinh. Những người đi câu ngồi trầm ngâm với chiếc cần trên tay như một pho tượng trong hoàng hôn. Nếu vào mùa hè thì cảnh tượng còn nhộn nhịp hơn nhiều vì cứ đi một quãng lại gặp một nhóm thanh niên hay phụ nữ tắm sông, tiếng cười, tiếng nói, tiếng nô đùa, trêu chọc vang vọng khắp không gian. Mùa hè thật là vui vẻ và đáng yêu quá đỗi.
Mùa đông này, chúng tôi làm quen được với một cặp vợ chồng già làm vườn và thường lấy vườn của họ làm mốc cho quãng đường đi của mình. Hai ông bà khoảng trên 70 tuổi, đều đẹp lão và rất chăm chỉ làm việc. Vườn nhà ông bà rộng mênh mông và còn được làm thành những bậc thang như những thửa ruộng của người vùng cao. Tôi hỏi đất ông bà mua à, ông nói đất của nhà nước bỏ hoang, ai có sức thì làm chứ ai cấm đâu. Nhà ông bà ở xa mà chiều nào cũng đều đặn đạp xe sang đây làm vườn và thu hoạch rau trái. Bà có hôm còn hái cho tôi mấy quả ổi xanh trong vườn. Nhiều hôm, chúng tôi gặp một cô con gái hái rau cùng ông bà, hỏi ra thì đó là con dâu của ông bà. Cô gái đó là người Mường tận trên Hòa Bình nên nói tiếng Việt còn lơ lớ không sõi. Bà tâm sự là con trai bà bị nghiện, đang ở trại cai nghiện nên ông bà già rồi vẫn phải sớm hôm vất vả như vậy để lo cho con cho cháu. Thấy tội nghiệp và cám cảnh cho ông bà thật. Bằng tuổi đó đáng ra làm vườn chỉ để cho vui hoặc ít nhất thì cũng chỉ để có rau sạch cho bữa ăn hàng ngày nhưng ông bà phải khai phá cả một vùng đất hoang rộng lớn như vậy để trồng rau bán lấy tiền lo cho mấy miệng ăn ở nhà…

Mùa này, hoa cải cúc và hoa cải vàng vẫn vàng rực nơi bờ sông. Sau những ngày lười biếng vì trời đông lạnh giá, tôi lại bắt đầu những cuộc dạo chơi buổi chiều của mình. Đi một mình vì cô hàng xóm còn mải rong chơi nơi xa, nhưng tâm hồn tôi bình lặng biết bao trong những buổi chiều xám nhạt không chút nắng. Con đường như lặng lẽ và cô quạnh hơn, mùa sương muối làm cho những luống rau úa tàn trước khi kịp tươi tốt. Chỉ có cỏ là vẫn mọc um tùm và xanh mơn mởn… 
Là giữa mùa xuân hay đã là cuối xuân rồi? 

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Tự kỷ 13

Hôm nay tôi đã thấy cuộc sống thật buồn và trống rỗng. Hôm nay tôi đã thấy cuộc sống của mình vô vị và chán ngán làm sao. Nhưng bỗng dưng buổi trưa tôi đọc được một dòng chữ của ai đó trên facebook: "Hãy nuôi dưỡng ước mơ của mình." Một câu nói bình thường thôi, giống như câu nói tôi hay nghe: "Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình." Tôi cảm thấy như bừng tỉnh...
Dù cuộc đời mình không như là mơ thì mình cũng có những ước mơ cơ mà. Dù những ước mơ đó nhỏ nhoi hay chẳng giống ai thì đó cũng được gọi là mơ ước. Và mình còn sống ngày nào thì còn có quyền cố gắng thực hiện ước mơ đó cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay. Vậy thì tại sao phải lãng phí thời gian vào những buồn chán vô vị để rồi thất vọng chán chường cho những gì không hay chưa đạt được. Tôi ơi, dù cuộc đời không mang đến cho mình những màu hồng thì cũng cố gắng để vượt qua những tháng ngày không như ý muốn để ít nhất đạt được một phần ước mơ của mình...

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Tự kỷ 12



Tôi sao đây? Cảm giác thật khó chịu, không diễn tả thành lời. Có gì đó đổ vỡ trong lòng, có cảm giác thất vọng, có gì đó lưng chừng, một nửa... Thoáng buồn và thoáng tiếc nuối. Tôi mong chờ điều gì? 

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Chào năm mới 2014

Lại một ngày cuối năm mới nữa đến. Một ngày đẹp trời có nắng và lạnh. Tôi vẫn ngồi đây như bao nhiêu năm nay vẫn thế, bật nhạc nghe với tâm hồn trống rỗng, để mặc cho âm nhạc tràn ngập những chỗ trống trong lòng mình. Nghe đi nghe lại bài hát "Oh my love" của John Lennon, không biết lần thứ một trăm bao nhiêu rồi? Giai điệu chậm và buồn, lời bài hát đơn giản mà đẹp. Một năm cũ qua đi, bình thường như bao nhiêu năm đã trôi qua trong cuộc đời tôi, có vui, có buồn, có đau đớn và hạnh phúc... Một năm mới lại đến và tôi bình thản đón chờ nó như một sự tất yếu sẽ đến...

Chúc mừng năm mới 2014!


Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Tự kỷ 11

Hãy cứ lạc quan và có suy nghĩ tích cực đi. Hãy cứ nghĩ rằng mọi việc sẽ không xấu như mình nghĩ đi. Cứ nghĩ rằng cơn ác mộng rồi sẽ có lúc qua đi để trở lại với những cơn mộng lành. Nghĩ được như thế thì sẽ thấy nhẹ nhàng hơn, dễ thở hơn và mới có thể tiếp tục sống thanh thản được... Mượn mấy câu này của Trịnh Công Sơn:
"Đừng than thân trách phận
Đời không có lỗi với ai,
chỉ ta có lỗi với đời"

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Tự kỷ 10

Rồi mọi chuyện sẽ qua đi thôi, kể cả chuyện buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc. Tôi ơi mạnh mẽ lên. Quá khứ đã chết rồi và tương lai thì mờ mịt. Chỉ có ngày hôm nay dù buồn nhưng là hiện tại. Hãy cố gắng vui sống trong ngày hôm nay và đừng nghĩ đến những điều phiền muộn nữa. Dù điều phiền muộn là hiện hữu nhưng nếu mình không để ý đến nó thì cũng giống như nó không tồn tại trong cuộc đời của mình. Ngày mai trời lại sáng...

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Tự kỷ 9

Có nhiều điều không thể chia sẻ cùng ai vì không biết phải chia sẻ thế nào hoặc nếu có chia sẻ chưa chắc họ đã hiểu. Vì họ không phải mình, họ không giống mình và họ không đang ở cùng hoàn cảnh với mình. Ví dụ như buổi sáng hôm nay, lúc này đây đang ngồi làm việc và nghe nhạc. Ngoài trời lất phất mưa bay. Hôm nay lại là ngày 20/11. Trong lòng có một cảm giác gì đó lạ lắm khiến cho mình thấp thỏm không yên, làm việc cũng không tập trung được. Những bản nhạc không lời hay quá, hay đến mức mình muốn khóc mặc dù nhiều lần khác mình cũng nghe những bản nhạc này nhưng mỗi lần đều có cảm giác khác nhau. Cái cảm giác nghe một bản nhạc và hòa mình vào trong đó, cảm thấy mỗi nốt nhạc thấm vào con người mình, thấm vào da thịt mình thật khó tả. Đó là một cảm giác rất vô hình bởi vì âm nhạc chính là sự vô hình, và điều đó cũng khiến mình đau đớn, đau đớn vì không sờ, cầm, nắm được âm nhạc, mình chỉ có thể lắng nghe nó và cảm nhận được nó. Đó mãi là một cảm giác giằng xé trong lòng mình mỗi khi nghe một bản nhạc không lời hay, mãi mãi là như vậy. Nó vừa làm cho thần kinh mình lắng dịu vừa khiến cho trái tim mình đau đớn và buồn bã, một nỗi đau đớn và buồn bã không thể diễn tả thành lời... Mãi mãi là như vậy...

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Tự kỷ 8


Cuộc đời này thật ngắn ngủi và bất an quá. Chông chênh và chơi vơi...

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Nhớ núi!

Mấy tuần phải ở nhà, thấy cuồng chân cuồng cẳng quá. Nhớ núi quá chừng rồi :(.

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013


Có một sự say nắng nhẹ :).